In This Life And Far Across The Ocean…Voice Faith Is My Choice

Latest

Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 7

Chương 7

Bình Chiến Vương dẫn đầu sáu vạn đại quân Trịnh quốc tiến thẳng sát đến biên giới Tân Cương, đóng quân xây dựng cơ sở tạm thời tại đó. Duẫn Hạo cũng không tùy tiện khai chiến, đã kinh qua bao nhiêu trận, hắn biết lúc nào là thời cơ để xuất binh, cần thiên thời địa lợi. Muốn đột ngột khai chiến, số lượng nhiều dĩ nhiên chiếm ưu thế, nếu tìm đúng thời cơ, một trận đánh bại quân địch không phải điều quá khó.

Còn với các tướng sĩ của Duẫn Hạo, cũng không vội vàng vì bọn họ biết, biết Du vương vốn rất thiện chiến nên mọi sự đều tuân theo, chỉ có duy nhất một người, đối với Duẫn Hạo thập phần chống đối, hơn nữa luôn luôn trong lúc nghị sự, đối với Duẫn Hạo chứa nhiều bất mãn.

Dựa vào việc bản thân là hoàng huynh của Thục phi, đương triều quốc cữu Mộc Thanh luôn muốn nắm quyền hành quân, rất nhiều tướng sĩ đều cực kỳ bất mãn, nhưng vì thân thế của y cho nên không dám công khai phản đối. Trái lại Duẫn Hạo luôn cư xử với y rất lãnh đạm, vì trong lòng Duẫn Hạo đã cân nhắc  sự ảnh hưởng của y đối với thiên triều là không lớn, chưa đến mức phải loại bỏ. Mà Xương Mân đối với y lại còn lạnh nhạt hơn, bởi vì Xương Mân biết, nếu y dám cuồng vọng tự đại để ảnh hưởng đến chiến lược toàn quân, hoặc chỉ cần tìm cách ám hại Duẫn Hạo, Mộc Thanh y nhất định phải chết. Read the rest of this page »

Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 6

Chương 6

Thẩm Xương Mân biết rõ người này là ai, anh trai của người mà hoàng thượng đang sủng ái nhất – Thục phi, đương triều quốc cữu, Mộc Thanh. Lần này xuất chinh, vốn dĩ hoàng thượng muốn phong cho Mộc Thanh làm đại tướng quân, nhưng vì Duẫn Hạo xin ra trận, hắn chỉ còn là phó tướng, không cam lòng cũng là lẽ thường, huống hồ trong tình huống này… Trong mắt người ngoài, hắn đối với Duẫn Hạo vẫn rất kiêng dè, vì ở trong mắt bọn họ, Duẫn Hạo luôn luôn là mối uy hiếp lớn nhất đối với hoàng thượng.

Những gì Thẩm Xương Mân nghĩ đến, lại hoàn toàn không hề sai, nhìn sang Duẫn Hạo, sắc mặt lẫn ánh mắt đều rất bình tĩnh, phân phó cho thị vệ dọn dẹp sạch sẽ khu phố, mang theo Tại Trung rời đi.

Không lẽ một chút y cũng không hề lo lắng sao, sự việc này nếu là được hoàng thượng ngấm ngầm chấp thuận, đó mới chính là mối nguy hiểm thật sự.

Đi theo Tại Trung đến Cổ Mộc Hiên dùng bữa, sau đó ngồi trong sân đánh cờ. Trải qua mấy ván, Tại Trung đều đại bại dưới tay Duẫn Hạo, dần dần mất kiên nhẫn. Thuận tay thả quân cờ trắng rơi xuống, quân cờ bằng mã não chạm vào bàn cờ phát ra tiếng vang trong trẻo, Duẫn Hạo ngẩng đầu nhìn thấy bộ dáng có chút ấm ức của người kia, nhịn không được bật cười. Read the rest of this page »

Tản Mạn Italy – Ngoại Truyện Cuối: Berlin Berlin 5

Chương 5

Mở cánh cửa phòng sách, Yunho hơi giật mình. Thân hình gầy yếu của thiếu niên dựa vào bên kệ sách chăm chú xem cuốn sách tiếng Đức dày cộp trên tay. Nghe thấy tiếng mở cửa hiển nhiên cũng bị dọa một trận, lập tức bỏ quyển sách xuống.

“Xin lỗi, tôi chưa được sự đồng ý mà đã vào đây.”

Yunho tháo cúc đầu tiên trên cổ áo, bước qua ngồi xuống ghế

“Không sao”

Ahn Min đương nhiên cảm thấy hành vi của mình không phải phép, cảm giác tội lỗi hiện rõ trên gương mặt

“Xin lỗi, tôi thấy trong này có rất nhiều sách, nêm mới trộm bước vào, tôi…”

Yunho nhìn cuốn sách cậu vừa cầm, thấy tựa đề sách liền cười cười hỏi

“Death in Venice(1), cậu còn trẻ mà lại thích đọc loại sách này ư?”

Read the rest of this page »

Cộng Hưởng Cô Đơn – Chapter 21 [END]

Chapter 21 

Nhân viên cứu hộ ở bên dưới đã bơm sẵn túi khí, Yunho nặng nề rơi lên túi khí, máu từ bả vai  chảy như suối, cả người nửa tỉnh nữa mê nằm trong vũng máu. Có người chạy đến, vây quanh anh, có mặt nạ dưỡng khí áp lên, Yunho cảm thấy thể lực như dần mất đi, ý thức đã chậm rãi mơ hồ, đột nhiên lại nghe có người vừa khóc vừa gọi lớn tên của mình.

“Yunho ! Yunho!”

Là JaeJoong, nước mắt của cậu đang rơi trên người anh, là JaeJoong, nắm chặt lấy mình, là JaeJoong đang ôm anh thật chặt. Như vậy đã quá đủ rồi, sau khi cảm nhận được hơi ấm của JaeJoong, ý thức liền mất đi.

Kim JaeJoong dường như điên cuồng ôm chặt cơ thể của Yunho, nhân viên y tế muốn kéo cậu ra để chữa trị cho Yunho, JaeJoong lại không chịu buông tay, vừa khóc vừa gọi tên Yunho, cả người dường như suy sụp, biểu tình điên loạn ấy khiến mọi người đều ngây người. Dường như mọi người đều nói với cậu Yunho chỉ là ngất đi, không phải chết, cũng sẽ không có việc gì để cậu buông tay, nhưng Kim JaeJoong giống như một đứa trẻ bị người khác làm hư món đồ chơi mà mình yêu thích nhất, ôm chặt Yunho đau khổ khóc không ngừng. Mọi cảm xúc vào giây phút Yunho rơi xuống đều đã bùng nổ ra trước mắt cậu. Read the rest of this page »

Cộng Hưởng Cô Đơn – Chapter 20

Chapter 20

Xe của Yoochun dừng lại, liền phát hiện bên dười tòa nhà khu Tây của bệnh viện có rất nhiều người, cùng Yunho xem tình hình, hai người liền lập tức lên tầng thượng. Lối đi đã bị người khác chặn lại, Yunho xuyên qua đám người nhìn thấy JaeJoong đang đứng ở cửa, tuy chỉ là bóng lưng nhưng anh có thể cảm nhận được JaeJoong đang run, sau khoảng trống, chính là Kim Junsu đang ngồi trên mái nhà, âm thanh du dương, chậm rãi nói chuyện. Yunho muốn tiến lên tìm JaeJoong, nhưng bị Yoochun kéo lại.

“Không được sang đó, lúc này nếu như để Junsu nhìn thấy hai người ở bên nhau, sẽ xảy ra chuyện đấy.”

Yoochun bình tĩnh lấy điện thoại ra báo cảnh sát, hy vọng có thể kịp chuẩn bị nệm hơi dưới lầu, một khi xảy ra chuyện, cũng có cách ứng phó, vừa gọi xong điện thoại, Yoochun phát hiện Junsu đột nhiên lắc lư đứng dậy, vì một chân không thuận tiện, thân thể đung đưa qua lại, mọi người đều rất kinh ngạc, sợ cậu không đứng vững sẽ rơi xuống. Read the rest of this page »

[Extra] Seven Day – In Heaven

Ngoại Truyện: Nơi Thiên Đường

Kim Jaejoong luôn thầm cảm tạ trời đất vì đã cho cậu một gia đình tuyệt vời với cha mẹ và một người anh trai luôn yêu thương và bảo vệ cậu. Dù cũng có khi cậu cảm thấy khó khăn khi sinh ra trong một gia đình quyền quí. Cha cậu là một trong những CEO có ảnh hưởng nhất Hàn Quốc còn anh cậu là chủ tịch của công ty giải trí lớn nhất quốc gia. Cậu đã từng nhiều lần vướng vào những vụ bắt cóc từ ngày còn nhỏ, vậy nên rốt cuộc, vì sự an toàn, gia đình đã quyết định che dấu thân phận của cậu trước công chúng.

 

Mùa thu năm năm trước, Jaejoong tới ngân hàng thuộc sở hữu của công ty cha cậu như một thực tập sinh y khoa. Ngay khi cậu đang chuẩn bị về nhà sau một ngày dài gắn liền với công việc, một toán cướp xông vào sảnh và chĩa súng vào đám đông đang hoảng loạn.

 

“Muốn sống thì đưa hết tiền cho tao mau!”

 

Nhân viên quầy thu ngân liền vụng về lấy toàn bộ số tiền trong quầy ra trong khi những người khác ngồi yên, chẳng dám hé ra đến nửa tiếng kêu sợ hãi. Read the rest of this page »

Seven Days – Day 7

Ngày Thứ 7

———

Cả cơ thể đau đớn và đầy mệt mỏi, Jaejoong khó nhọc ngồi dậy. Cậu ngắm nhìn chàng trai vẫn đang say ngủ bên mình rồi đưa tay dịu dàng vuốt ve khuôn mặt điển trai của anh. Khẽ thở dài, cậu nhẹ nhàng rời giường, mặc đồ lại và rồi lặng lẽ rời khỏi nhà Yunho. Thấy điện thoại báo một cuộc gọi nhỡ từ Changmin, cậu liền gọi lại tức khắc.

“Gửi bản danh sách cho Chủ tịch. Anh ấy sẽ biết phải làm gì với nó.” Nói rồi, cậu hướng về phía đường lớn rồi bước đi. Lúc đó mới vừa sáng sớm nên chẳng có chiếc xe nào xuất hiện trên đường phố. Read the rest of this page »

Seven Days – Day 6

Ngày thứ 6

 

—-

Trở thành người được anh yêu thương dường như là điều vượt quá mức đòi hỏi. Giới hạn của số mệnh không cho phép em hi vọng vào điều gì đó quá nhiều, nên chúng ta hãy cứ an phận bạn bè thôi mà thôi. Tình yêu và tình bạn cùng đến từ một cảm xúc – sự quan tâm giành cho một người, chỉ có điều, chúng lại có những cái kết thật khác biệt.

———–

Cuối tuần, công ty quản lí cuối cùng cũng nhân đạo mà tặng Yunho một ngày nghỉ. Thông báo đó đến với Yunho tựa như một điều bất ngờ, vì đối với một nghệ sĩ, một ngày nghỉ trọn vẹn dường như là điều không thể. Cho dù có là cuối năm, khó lắm anh mới có thời gian để mà về nhà.

Jaejoong thức dậy sớm làm bữa sáng cho cả hai. Trên bàn ăn, cậu nhìn Yunho với vẻ mặt như có gì muốn nói.

“Jaejoong, sao thế?” Yunho không thể chịu nổi việc cứ nhìn chàng trai kia hết mở lại ngậm miệng lại liên tục vậy nữa, liền hỏi.

“Ừm… tôi cũng có một ngày nghỉ… nên…”

“Sao chúng ta không ra ngoài dạo chơi chút nhỉ?”

Read the rest of this page »

Seven Days – Day 5

Ngày Thứ năm

——-

Em nên lấy thân phận gì để tiếp tục được ở bên anh nữa đây? Em nên mang theo cảm xúc gì những khi gần anh? Em sẽ ra đi như cơn gió thoảng qua, mang theo những kỉ niệm về anh, và tan biến nơi chân trời.

Jaejoong đến điểm biểu diễn sớm hơn giờ ghi hình chính thức một chút, cẩn trọng kiểm tra lại từng chi tiết nhỏ nhất. Yunho thay đồ diễn rồi bước lên sân khấu, duyệt lại những động tác vũ đạo. Trong khi đó, từ dưới sân khấu, Jaejoong đôi khi lại lén nhìn chàng ca sĩ một chút.

Có thể cùng anh làm việc thật là một điều hạnh phúc. Read the rest of this page »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 621 other followers