Bạn có thế bán công sức của mình, nhưng khi tùy tiện bán công sức của người khác thì người ta gọi đó là ăn cắp.

Latest

Đồng Quy – Chương 15 [END]

Chương 15

“Ta nhớ rõ, ở mỗi kiếp, ta đều chết trong lòng ngươi”.

“Tại Trung, biết vì sao ta vĩnh viễn phải nhìn cảnh ngươi rời bỏ nhân thế không?”

Tại Trung lắc đầu, máu từ cổ họng tràn khỏi miệng, tí tách chảy xuống, nhiễm đỏ bờ vai Duẫn Hạo. Cậu cố siết chặt lấy cơ thể Duẫn Hạo, sau lưng anh cũng toàn là máu, nhuộm đỏ hai tay cậu. Sắc mặt Duẫn Hạo càng lúc càng trắng, nhưng tươi cười bên môi lại càng thêm sâu, anh nói với Tại Trung. Read the rest of this page »

Chương 14

Chương 14

Tại Trung tiến tới gần, đến trước mặt anh, dùng cặp mắt đỏ như máu nhìn anh. Duẫn Hảo chỉ cảm thấy trái tim mình dần nóng lên, Tại Trung đang nói chuyện với anh, thật sự rất dịu dàng.

“Ta không quan tâm chuyện ngươi đánh bại ra ngàn năm trước, không quan tâm ngươi đã phong ấn ta ngàn năm, ta chỉ muốn hỏi ngươi, năm đó, khi gặp nhau ở nhân giới, ngươi đã nói muốn cho ta cảm nhận được một tình yêu vui vẻ, ngay lúc đó, đối với ta, ngươi có vài phần thật tình chứ?”

Duẫn Hạo chưa từng cảm thấy thất bại như hiện giờ. Đồng ý là anh không thể làm được như đã hứa, anh khiến Tại Trung đau lòng, nhớ nhung, khiến cậu đau khổ, rơi lệ, khiến cậu do dự, bất an, anh cũng không thể cho cậu cảm nhận được sự vui vẻ. Anh thầm nghĩ phải tiếp tục cự tuyệt người trước mắt, nhưng ánh mắt chờ mong, vẻ mặt chờ đợi của Tại Trung làm cho anh không thể nhẫn tâm nói dối. Read the rest of this page »

Đồng Quy – Chương 13

Chương 13

Khe núi lại quay về vẻ tĩnh lặng như ban đầu, Tại Trung xoay đầu lại nhìn những tên ác ma đi theo ma quân, bọn chúng vội vàng quỳ xuống đất cầu xin tha tội. Chúng biết những thứ chúng vừa thấy không phải là ảo giác, ma vương điện hạ sống lại, còn mạnh hơn cả ngàn năm trước.Tại Trung không thèm để ý đến bọn chúng, chậm rãi bước về phía Xương Mân. Xương Mân ngẩng đầu lên nhìn cậu, tóc trắng mắt đỏ, ánh mắt lạnh lùng lãnh đạm, sớm đã chẳng phải là Kim Tại Trung mà mình quen biết nữa.

Tỉ mỉ đánh giá Xương Mân hồi lâu, giống như chưa từng biết Xương Mân là ai. Ánh mắt xa lạ, lạnh lẽo, tiếp đó, Tại Trung khẽ phẩy tay, thánh kiếm nằm dưới nền đất bay lên, rơi vào tay cậu. Tại Trung nắm chặt thánh kiếm, nói với Xương Mân. Read the rest of this page »

Protected: THE SUMMIT_Vol 4_Chap 26

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Đồng Quy – Chương 12

Chương 12

Kết giới quấn quanh khiến Duẫn Hạo đau đớn hết sức, Tại Trung ngửa đầu lên nhìn anh, trái tim cũng quặn thắt bất lực. Cậu bước tới trước mặt ma quân, nhìn thẳng vào đồng tử xanh đen của y.

“Giết ta, tha cho bọn họ”.

Ma quân nhướn mày, tựa như vừa nghe thấy điều gì đó cực kỳ buồn cười, y khẽ cười nói.

“Anh trai của ta sao lại trở nên khờ dại thế này, anh có tư cách gì để đàm điều kiện? Hiện giờ, anh chẳng qua chỉ là một phế vật không hề có sức mạnh. Ta muốn giết thì cũng đơn giản như giết tên nhân loại trong kết giới kia thôi”.

Sắc mặt ma quân chợt thay đổi, y chán ghét nhìn chằm chằm vào mặt Tại Trung. Read the rest of this page »

Đồng Quy – Chương 11

Chương 11

Luồng sức mạnh hắc ám xông tới ào ạt, thậm chí còn có thể khống chế được cả máy bay, điều này khiến Xương Mân vô cùng kinh hãi. Trên máy bay không có ma vật, tình trạng của Tại Trung cũng ổn định, có lẽ nguồn sức mạnh hắc ám đó đang khống chế phía ngoài máy bay, vị khách không mời mà đến này nhất định có ma lực rất mạnh. Chống trụ lại sự nghiêng ngả ngày một lớn, Xương Mân chạy tới khoang hành lý, lấy ra một chiếc trùy dài bằng ngọc lưu ly, dùng lực ma xát, lòng bàn tay phát ra ánh sáng trắng lóa mắt, tất cả ngọc lưu ly đính trên trùy bắt đầu rời ra, trôi nổi giữa khoang máy bay, Xương Mân tập trung niệm chú.

“Định!” (cố định) Read the rest of this page »

Đồng Quy – Chương 10

Chương 10

Ba người còn lại gật đầu, lấy sợi dây thừng phát quang từ trong ngực ra, đi về phía Tại Trung, Duẫn Hạo lùi dần từng bước ra phía sau.

“Mấy người định làm gì?”

Bọn họ đang định ra tay thì cánh cửa khắc hoa của biệt thự lại mở ra lần nữa, người vừa tới mặc một chiếc áo khoác dài, càng tôn thêm vóc dáng cao gầy của mình.

“Thật xin lỗi Văn tiên sinh, nhưng anh không thể đưa hai người này đi được”.

Trầm Xương Mân bước ra từ bóng đêm, vẻ mặt trầm tĩnh, biểu cảm không có gì là nghiêm khắc, nhưng dưới ánh đèn leo lắt của đêm đen, vẫn đầy vẻ không giận tự uy. Sau khi nhìn rõ mặt Xương Mân, mấy người đang muốn bắt Duẫn Hạo và Tại Trung lập tức đứng thẳng người, kính trọng cúi đầu. Read the rest of this page »

Đồng Quy – Chương 9

Chương 9

“Ơ, đôi mắt của anh đổi màu này”.

Tại Trung ngẩn người, cách đó không xa đột nhiên truyền tới tiếng nổ lớn, cậu ôm đứa nhỏ đứng lên, chiếc taxi ban nãy không biết có phải đã chạy quá tốc độ hay không mà đâm mạnh vào cột điện bên đường. Thân xe hư hỏng nặng, đầu xe bốc cháy, Tại Trung thấy mọi người xung quanh vội vã chạy tới cứu giúp gã lái xe từ trong xe ra, cả người gã đều là máu, đâu còn dáng vẻ phách lối, tức giận chửi bới bọn họ như ban nãy nữa.

Tim lại bắt đầu đập nhanh hơn, cảm giác hoảng hốt cùng hưng phấn len lỏi từ tận sâu đáy lòng kia khiến Tại Trung khẽ run rẩy. Buông đứa nhỏ xuống, nhìn người nhà dẫn nó đi, đứa bé kia nước mắt lưng tròng, vẫn cố quay đầu lại nhìn cậu. Tại Trung thoáng ngẩn ngơ, đó…..đã từng là dáng vẻ của chính cậu, cô độc, bất lực, băn khoăn. Read the rest of this page »

Đồng Quy – Chương 8

Chương 8

Duẫn Hạo cảm thấy bản thân chưa bao giờ thê thảm như lúc này, bấm máy gọi vô số lần nhưng đối phương đã tắt máy, lúc chạy tới nhà ga, anh chỉ cảm giác được cổ họng khô khốc, há miệng thở dốc, lao tới quầy bán vé, mua vé xe giờ gần nhất tới thành phố B, khi trả tiền mới phát hiện, chứng minh thư của mình đã bị Tại Trung cầm đi. Nháy mắt, cảm giác vô lực ào ạt dâng lên trong lòng, anh dò danh bạ, gọi cho Xương Mân.

“Xương Mân”.

“Ai dô, đây không phải là hội trưởng tiền nhiệm vừa đại náo hội sinh viên sao?” Read the rest of this page »

Đồng Quy – Chương 7

Chương 7

Duẫn Hạo đau đầu nhìn bà xã nhà mình cùng đứa em họ đuổi đánh nhau quanh nhà trọ, tựa như đứa nhỏ mãi không lớn, anh nhịn không được khẽ mỉm cười, nhưng sâu trong tim anh vẫn chớp nhoáng nỗi bất an khó nói. Thế nhưng, ngay giờ phút này, khi nhìn cảnh Tại Trung phẫn nộ đè mặt Xương Mân ra mà cấu véo, không bị nỗi đau tổn thương vướng mắc, lại nhìn đứa nhỏ ngây ngô trước đây giờ đã trở thành thầy trừ ma đáng tin cậy*, chẳng hiểu sao nội tâm anh lại kiên định thêm mấy phần. Anh không muốn nghĩ nhiều đến những lời Xương Mân nói, cũng không muốn nghĩ tiếp, anh chỉ có thể chắc chắn một điều rằng, anh sẽ không bao giờ rời khỏi Tại Trung. Cho nên bất kể Tại Trung có liên quan gì đến ma vật như Xương Mân nói hay không, anh vẫn sẽ mãi ở bên cậu, nếu cậu là bóng ma, anh sẽ là ánh mặt trời, nếu cậu thuộc mệnh cách thiên ma, thì anh sẽ mang mệnh cách cực quang. Read the rest of this page »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1,478 other followers