Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Tường vi màu xanh nước biển – Chương 33

Chương 33

“Đại ca cẩn thận!!”

Nhưng lúc Đặng Dũng la lên cái thứ dài dài đó đã bò nhanh về phía tay phải cầm súng của Trịnh Duẫn Hạo cắn một phát. Trịnh Duẫn Hạo cảm thấy đau nhói, xoay người thì thấy cái thứ đó đã từ trên cây bò xuống chuẩn bị trốn thoát. Trịnh Duẫn Hạo không chần chừ nổ một phát súng, nó quằn quại trên mặt đất một lát rồi không động đây nữa.

“Bảo vệ đại ca.”

Đặng Dũng cùng Đào Chí Cương đứng gần Trịnh Duẫn Hạo lập tức chạy về cạnh hắn, hai người khác cách đó không xa cũng chạy đến lại thấy hai con rắn từ trong cỏ bò qua, Trịnh Duẫn Hạo biết những cái đó không phải ngẫu nhiên.

“Mọi người cẩn thận, có rắn! Đem thuốc rắc lên người.”

Trịnh Duẫn Hạo nói xong quỳ một chân xuống, kéo ống quần bên trái lên thấy được con dao găm trên bắp chân, cởi áo khoác ngoài ra dùng dao cắt một mảnh vải, sau đó không chần chừ rạch hai đường tạo thành hình chữ “Thập” trên vết cắn ban nãy, tay trái dùng dao rạch trên cánh tay phải, máu đen đỏ không ngừng chảy ra từ vết chữ thập đó, cho đến khi màu máu trở lại bình thường, Trịnh Duẫn Hạo mới dùng mảnh vải cắt ra từ áo khoác buộc lên vết thương, sau đó từ trong túi lấy ra một chiếc bình, từ trong bình đổ ra một viên thuốc rồi nuốt xuống. Tay trái rút ra một cây súng khác, hai tay giữ lấy súng, ánh mắt của Trịnh Duẫn Hạo trong chốc lát thoáng qua khiến người ta lầm tưởng hắn là Ashura (Atula) chuyển thế.

“Giết hết, không dư bất kì ai!!!”

“Vâng!”

Lúc Trịnh Duẫn Hạo xử lý vết thương, thì cái khí thế đang trên đà tăng của Cổ Kiệt đột nhiên bị giảm xuống, người cũng bắt đầu lùi về sau, còn người của Trịnh Duẫn Hạo như cảm tử đội không ngừng xông thẳng lên, đối phó với địch thủ nhiều gấp ba lần họ. Cuối cùng lúc súng của Trịnh Duẫn Hạo tì lên trước trán của Cổ Kiệt, Cổ Kiệt bất giác run lên.

“Mày rất thông minh, nhưng sai lầm lớn nhất chính là lúc bắt đầu không trốn đi.”

“Mày mà giết tao thì mày cũng sống không được bao lâu. Li trà mày uống lúc nãy có hạ dược, sẽ khiến cho chất độc trong cơ thể mày mau chóng phát tác…”

Không đợi gã ta nói xong, súng của Trịnh Duẫn Hạo thu lại, đôi tay nắm chặt đầu gã bẻ về bên phải, chỉ nghe thấy một tiếng “crack”, lúc Trịnh Duẫn Hạo buông tay, Cổ Kiệt chỉ ôm lấy cổ tròn mắt nhìn Trịnh Duẫn Hạo sau đó ngã xuống mặt đất. Nhìn cũng không thèm nhìn gã, Trịnh Duẫn Hạo xoay người đi ra khỏi căn nhà, sau đó lại xuất hiện tiếng súng, những người còn lại bên Cổ Kiệt đều đã ngã xuống. Đào Chí Cương đi đến đá vào người Cổ Kiệt.

“Mày tưởng người của Hạ gia chỉ biết trị sổ mũi, cảm cúm thôi hay sao, một con rắn nhỏ muốn uy hiếp đại ca, đúng là tự tìm cái chết!”

.

.

Tại Tổng Bộ.

Kim Tại Trung xoay người tỉnh giấc, ngồi dậy, khẽ ấn huyệt thái dương. Mấy hôm nay ngủ không ngon giấc, cả dì Tống cũng nhìn thấy được, còn giúp cậu nấu canh an thần nhưng vô dụng. Vẫn may là tối qua ngủ tốt hơn, cậu nghĩ chắc không có vấn đề gì.

Lúc kéo chăn ra, Kim Tại Trung cảm thấy trên ngực có gì đó cưng cứng, đưa tay chạm thử, phát hiện là một chiếc vòng cổ, cúi đầu nhìn xong liền lập tức nghiêng đầu nhìn bên kia của chiếc giường, dấu vết từng có người nằm. Trịnh Duẫn Hạo đã về? Tối qua ngủ không sâu tại sao lại không cảm giác được?

Dây chuyền không dài, cúi đầu không thể nhìn rõ, Kim Tại Trung cởi bỏ chiếc dây chuyền thập tự giá bằng pha lê, ở giữa cây thập tử giá không phải chúa Jesus mà là một đóa hoa, Kim Tại Trung có cảm giác đây nhất định là một đóa tường vi. Đá Amethyst màu càng đậm càng trong thì càng quý, màu pha lê của sợi dây này có màu tím Hàn Quốc, sản xuất tại Hàn, nhưng màu chủ đạo lại là màu xanh tím, là một loại rất quý hiếm. Đeo đá Amethyst hay để đá thạch anh tím bên cạnh trước khi ngủ sẽ trị chứng mất ngủ, cải thiện giấc ngủ. Ngoài ra, Amethyst ở các quốc gia phương Tây còn là một trong những món quà để tặng cho người yêu, là tín vật, chứng cứ cho tình yêu vĩnh cửu, đặc trưng của “viên đá bảo vệ cho tình yêu”.

Kim Tại Trung nhìn sợi dây chuyền trong tay, ngón cái mân mê đóa hoa trên đó, cứ ngồi như vậy trên giường. Nắm chặt lấy sợi dây chuyền, Kim Tại Trung kéo chăn ra xuống giường, kéo ngăn tủ ra cẩn thận đặt sợi dây chuyền bên cạnh con búp bê, tay nhẹ nhàng chạm vào con búp bê, lại lộ ra thần tình kiên định.

Hôm đó Kim Tại Trung ra ngoài rất sớm, Hàn Kính tự nhiên theo sát bên cạnh. Không có chỗ nào đặc biệt để đi, Kim Tại Trung chỉ ra ngoài đi dạo, Hàn Kính không giống trước đây cứ theo sau cậu, mà đi bên cạnh, không ngừng nói chuyện với cậu. Những nơi quá ồn áo Kim Tại Trung cũng không thích, đi một lát lại đến công viên. Lại là ngày nghỉ, trong công viên người cũng khá nhiều, nhưng vẫn đỡ hơn trên đường. Vừa ngồi xuống ghế, điện thoại của Hàn Kính liền reo lên, không thể đi xa, Hàn Kính chỉ có thể đứng dậy đi hai bước xoay người lại nói chuyện điện thoại.

“Alô…”

“Papa!”

“Tiểu Long, sao vậy?”

“Papa trước đó không phải đã hứa sẽ đưa bọn con ra ngoài chơi hay sao, tại sao bây giờ vẫn chưa đón bọn con?”

“Xin lỗi, Papa hôm nay bận việc, lần sau có được không?”

“Không được, không được, Papa lần trước cũng nói bận việc!” Lần này là một giọng nói khác.

“Vậy hôm nay để mama dẫn các con đi được không? Papa thật sự rất bận.”

“Không được, mama hôm nay cũng phải đi làm…”

Đứa trẻ đầu dây bên kia vẫn muốn nói gì đó, Hàn Kính nghe thấy có chút tạp âm, chắc lại thay người.

“A Kính, là em.”

“Tuyết Dung.”

“Hôm nay không đi được sao?”

“Ừ, có việc.”

“Em cũng không thể đưa các con ra ngoài, nhưng các con cứ đòi.”

“…….”

“Không sao em sẽ nói với các con. Còn nữa, anh nhớ chú ý an toàn.”

“Được rồi. Tuyết Dung, làm phiền em.”

“…Nói gì thế. Em đợi anh về.”

“Ừ.”

Cúp điện thoại, Hàn Kính quay người liền thấy Kim Tại Trung đang nhìn mình.

“Xin lỗi, điện thoại của người nhà.”

“Là hai người con sinh đôi của anh đòi đi chơi sao?”

Nhìn Hàn Kính lộ biểu tình kinh ngạc, Kim Tại Trung liền cười.

“A Chí có kể với tôi, nói bọn chúng rất dễ thương, đã hơn bốn tuổi rồi đúng không? Hôm nay là ngày nghỉ, xem ra chúng muốn đi chơi cũng đúng.”

Hàn Kính bây giờ ba mươi mốt tuổi, đã có gia đình, vợ là Cung Tuyết Dung, có hai đứa con sinh đôi, con trai là Tiểu Long, con gái là Tiểu Tuyết, đã được bốn tuổi.

“Ừ, bốn tuổi rưỡi, rất nghịch ngợm. Năm ngoái dẫn bọn chúng đến thuỷ cung bọn chúng đều rất vui, nên thuận miệng nói lần sau dẫn chúng đi khu vui chơi, kết quả vẫn không có thời gian, bọn chúng vẫn nhớ rõ, mỗi khi tới kì nghỉ lại hỏi khi nào tôi đưa chúng đi.”

“Vậy hôm nay đón bọn chúng ra đây, dù gì hai người lớn chúng ta cũng đi lang thang.”

“Nhưng…”

“Không có nhưng nhị gì hết, không phải còn những người khác sao?”

Lúc Cung Tuyết Dung dẫn hai đứa con tới, hai đứa bé vui vẻ chạy vào vòng tay của papa. Khi giới thiệu với Kim Tại Trung, cậu nở nụ cười nhẹ gọi Cung Tuyết Dung một tiếng “chị”. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của cô ấy, Kim Tại Trung nghĩ, cô chắc biết được Hàn Kính đang làm nghề gì. Lúc Hàn Kính dặn hai đứa trẻ gọi Kim Tại Trung là “chú”, hai người trốn trong vòng tay của Hàn Kính, âm thanh lí nhí, Kim Tại Trung dịu dàng cười xoa xoa đầu của chúng.

Vì hai đứa trẻ còn quá nhỏ, nên những trò chơi bọn chúng chơi được khá ít. Nhưng dù chỉ là ngồi xe lửa, cưỡi ngựa gỗ, hai đứa cũng rất vui, không lâu sau đã thân thiết với Kim Tại Trung, mỗi người kéo một tay của Kim Tại Trung chạy vòng vòng, nhưng lại bỏ quên papa. Chỉ có lúc Kim Tại Trung lau mồ hồi giúp hai đứa nhỏ, mới lấy ra một chiếc khăn tay nhắc nhở Kim Tại Trung cũng cần lau mồ hôi, và cung cấp nước kịp thời. Chơi mệt rồi hai nhóc con lại bắt đầu mở miệng đòi ăn, toàn đòi những thức ăn nhanh ngon miệng nhưng không tốt cho sức khỏe. Hàn Kính không muốn chiều hư con, nên cố gắng khuyên chúng, hai đứa trẻ lại càng làm nũng hơn, cuối cùng Kim Tại Trung chỉ nói vài câu liền khuyên được bọn chúng, mua thức ăn cho chúng xong lại tiếp tục đi chơi. Nhìn một lớn hai nhỏ trước mặt, Hàn Kính lắc đầu cười.

Sau khi bốn người xử lý xong bữa trưa dưới gốc cây, Kim Tại Trung dùng giấy và bút chì màu mua trước đó ra vẽ một số tranh, đặt Tiểu Tuyết ngồi trên đùi, Tiểu Long ở bên cạnh. Kim Tại Trung bắt đầu kể cho chúng nghe một số câu chuyện về thành ngữ tiếng Hán. Hai nhóc con đều ngước đầu nhìn Kim Tại Trung nghiêm túc ngồi nghe. Chuyện kể xong cũng đã tới giờ hai đứa trẻ ngủ trưa, hai đứa đã ngủ thiếp đi, Kim Tại Trung cũng hơi mệt, một tay ôm lấy Tiểu tuyết, một tay choàng qua người Tiểu Long dựa vào thân cây mà ngủ.

Hàn Kính nhìn ba người, lại nghĩ tới những lời Kim Tại Trung nói lúc dùng cơm trưa.

“Trước đây tôi hi vọng, có một công việc tốt không quá bận bịu, có gia đình của mình, có con, kì nghỉ thì dẫn con đi ra ngoài chơi. Tuy rằng nuôi con không dễ, nhưng nhìn thấy con mình bên cạnh bản thân sẽ cảm thấy rất hạnh phúc, nhìn con mình từ từ bình an khỏe mạnh lớn lên sẽ cảm thấy rất thành công.”

Anh còn nhớ lúc Kim Tại Trung nói những lời này, trong mắt đều tràn đầy khát vọng. Nhìn Tiểu Tuyết trong lòng Kim Tại Trung, Hàn Kính đưa tay muốn ôm nó, vừa mới kéo nhẹ nó, nó liền dính chặt vào lòng Kim Tại Trung, Tại Trung cũng vô tình giữa chặt nó hơn. Nhìn cảnh này, một hơi ấm áp lan toả trong lòng, có một cảm giác hạnh phúc không thể lí giải được, thật sự muốn như vậy suốt đời. Lúc nghĩ đến điều đó Hàn Kính ngồi thẳng dậy, hoảng loạn nhìn Kim Tại Trung đang ngủ lại quay người, không dám nhìn nữa.

Đến chiều Kim Tại Trung lại dẫn hai đứa nhỏ đến vườn thú, dùng ngôn ngữ mà bọn chúng hiểu để kể cho chúng nghe về những câu chuyện nhỏ liên quan đến các loại động vật, hai đứa nhỏ nắm tay của Tại Trung, vẫn luôn dùng ánh mắt sùng bái nhìn người chú biết tất cả mọi thứ. Lúc chia tay, hai đứa nhóc đều không nỡ xa Tại Trung, cứ đòi đưa cậu về nhà của chúng, tiếp tục chơi với chúng. Hàn Kính nói rất nhiều lần, nói chú Kim đã mệt phải về nhà nghỉ ngơi, sau này sẽ đưa chúng đi chơi nữa, hai đứa trẻ mới chịu buông tay.

Kim Tại Trung về trễ, vào nhà đã nhìn thấy Trịnh Duẫn Hạo ngồi trên sopha. Trịnh Duẫn Hạo nhìn Kim Tại Trung lại quay sang Hàn Kính ở phía sau cậu.

“Đại ca.”

“Ừ, cậu mệt rồi, về đi.”

“Vâng.”

Sau khi Hàn Kính đi, Trịnh Duẫn Hạo lại nhìn Kim Tại Trung, âm thanh cùng biểu tình đều dịu dàng:

“Cơm tối đã chuẩn bị xong rồi.”

“Tôi đã ăn rồi.”

“Ừ. Mệt thì lên nghỉ ngơi đi.”

Chuyển ánh nhìn khỏi khuôn mặt của Kim Tại Trung, Trịnh Duẫn Hạo lướt mắt xuống cổ của cậu, xoay người đi vào phòng ăn. Kim Tại Trung nhìn tấm lưng uy nghiêm lại cô đơn, chân trái bước về trước một bước lại dừng lại, nhìn hắn đi vào phòng ăn lại xoay người đi lên lầu.

Vào trong phòng ngủ ngồi một lúc lâu, Kim Tại Trung mới vào phòng tắm. Sau khi tắm xong lau bừa tóc, Kim Tại Trung liền nằm xuống giường: chơi với con nít thật mệt. Lúc Trịnh Duẫn Hạo ra khỏi phòng tắm thấy Kim Tại Trung tóc vẫn còn ướt mà đã đi ngủ, gối cũng đã bị ướt.

Đặt chiếc khăn trong tay xuống, Trịnh Duẫn Hạo xoay người đi lấy máy sấy tóc và một chiếc gối mới, ngồi bên giường cẩn thận để Kim Tại Trung dựa vào lòng, cầm chiếc gối ướt bỏ sang một bên, mở máy sấy tóc, một tay khác nhẹ nhàng vuốt tóc của cậu, thổi khô tóc. Nhưng dù tốt cỡ nào thì tiếng máy sấy vẫn lớn, thổi được một lát, Kim Tại Trung đã chau mày, bĩu môi.

“Ồn quá!”

“Thổi khô tóc mới đi ngủ, nếu không sẽ bị đau đầu.”

Kim Tại Trung mắt khẽ hé mở nhìn Trịnh Duẫn Hạo, gật đầu hai cái, không biết là đồng ý lời hắn nói hay vì mệt quá nên không chống trả nổi.

“Nhưng… rất mệt.”

Khẽ động đậy, Kim Tại Trung lầm bầm vài tiếng rồi núp sâu vào lòng Trịnh Duẫn Hạo. Tắt máy sấy đặt trên gường, Duẫn Hạo giúp Tại Trung lau khô mái tóc vẫn còn ướt, chỉnh cho cậu ngồi thẳng lại, sau đó lại cầm máy sấy lên.

“Thêm chút nữa là được, một lát nữa hẵng ngủ.”

Đợi sau khi giúp Kim Tại Trung thổi khô tóc, Kim Tại Trung đã gần tỉnh táo hẳn, nhưng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào người đang cầm máy sấy tóc – Trịnh Duẫn Hạo. Giúp Kim Tại Trung chỉnh lại tóc, lại đặt cậu xuống giường, Trịnh Duẫn Hạo dịu dàng nói:

“Được rồi, ngủ đi.”

Xoay người cất máy sấy, tắt đèn phòng ngủ chỉ để lại ánh đèn đầu giường màu vàng nhạt, Trịnh Duẫn Hạo lưng quay về hướng Kim Tại Trung rồi nằm xuống giường. Kim Tại Trung xoay người nhìn gáy của Trịnh Duẫn Hạo, đưa tay khẽ kéo áo ngủ của hắn, nhìn thấy Trịnh Duẫn Hạo không có phản ứng lại tiếp tục kéo hai lần, qua hai giây, Trịnh Duẫn Hạo xoay người lại, mắt nhìn thẳng vào Kim Tại Trung với biểu tình nghiêm trọng lại có thêm vài phần mê hồn. Nhìn vào mắt Trịnh Duẫn Hạo vài giây, Kim Tại Trung thả lỏng bàn tay đang nắm lấy áo ngủ của hắn, đầu từ từ đưa lại gần, môi áp lên môi của Trịnh Duẫn Hạo, cứ như thế dừng lại khoảng ba giây, Kim Tại Trung mới dứt môi ra. Hai người lại nhìn nhau rất lâu, Trịnh Duẫn Hạo không có bất kì phản ứng nào, Kim Tại Trung lập tức ngồi dậy đi xuống giường, Trịnh Duẫn Hạo đưa tay trái giữ lấy cậu, vừa đụng vào đã bị cậu hất mạnh ra, Trịnh Duẫn Hạo lại đưa hai tay giữ lấy eo cậu kéo cậu vào lòng. Lúc Kim Tại Trung đang phản kháng lại thì phần mông lại cạ vào cái vật lửa nóng ở phía sau, lập tức im lặng. Trịnh Duẫn Hạo thả tay phải ra, tay trái lại ôm chặt lấy eo cậu, hơi thở ấm nóng phả vào phía sau tai cậu, nói với giọng khàn khàn trầm ấm:

“Tôi sợ sẽ làm em bị thương.”

“…..Uhm”

10 responses

  1. blackstork

    ô thế là cái chap này nó vẫn chưa nói cụ tỉ là bé Joongie bị bệnh gì T_T lo quá đi T_T

    đùa chứ mang tiếng là fic YunJae mà có khi cả chúc trang words thì được vài dòng viết về YunJae moments T_T toàn chuyện bạn Yunnie xử lý công việc với bạn Joongie đi lang thang thơ thẩn với giai T_T ta ức chế a… ta mún thấy YunJae nồng nàn với nhau cơ T_T

    Liked by 1 person

    July 27, 2011 at 3:25 pm

    • Absolutely agree! T________T

      Cũng muốn Tại Trung biết việc Duẫn Hạo bị thương nữa. Đùa chứ moments của 2 người quá ít luôn ấy >_<

      Like

      July 27, 2011 at 5:11 pm

  2. ngọc

    Nhớ chồng rùi đây mà…bất ngờ và ngọt ngào,,,

    Like

    July 27, 2011 at 3:30 pm

  3. khikhung

    huh? sắp có xôi thịt huh?;;) mà cái link cui chương là gì vậy :-?.sao lần này TT chủ động nga~ tự độn gdâng tới miệng gấu….hí hí hí

    Like

    July 27, 2011 at 4:35 pm

    • Tảo nhi aka Chan

      còn xơi =))
      ta chỉ có thể nói với mấy nàng sẽ có a ;)) chắn chắn sẽ có a ;)) cơ mà ko phải chap sau, cứ còn đợi dài dài=))
      mà ta cũng thấy momemts của yunjae ít T^T cơ mà ta làm đc giề ~

      Like

      July 27, 2011 at 5:42 pm

  4. Wae???????????????????????????

    Wae???????????????????????????

    Wae???????????????????????????

    Momment đã ít, mà 2 bạn cứ xà quần với nhau như thế là tại sao???? *gào khóc*

    Like

    July 28, 2011 at 3:25 am

  5. Ruan na

    “ko muốn làm bị thương* :O
    *đầu óc bắt đầu đen tối* hí hí ý pạn Hạo là sao ta :”>

    Like

    July 28, 2011 at 4:21 am

  6. Hạo Trung Nhi

    khi gặp nhau r đối thoại cũng ít làm ta phiền lòng a~~~~~ nhưng cách 2 bạn qan tâm đến nhau cũng làm ta mát lòng. hé hé. có bản word ko vậy, gửi ta vs, ta lười cóp ba mấy chap quáT.T có j trả lời ta nga~~~~~ đa tạ trc nếu đc

    Like

    July 28, 2011 at 3:49 pm

    • Tảo nhi aka Chan

      có bản word a ^^
      cơ mà khi nào hoàn ta up link down một thể =))

      Like

      July 28, 2011 at 3:59 pm

      • Hạo Trung Nhi

        hoàn là bn chương a????

        Like

        July 29, 2011 at 4:45 pm

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s