Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Tường vi màu xanh nước biển – Chương 34

Chương 34

“Tôi sợ sẽ làm em bị thương.”

“…..Uhm”

Dựa vào trong lòng Trịnh Duẫn Hạo, Kim Tại Trung cúi thấp đầu, mặt đỏ ửng lên. Cả hai đều im lặng một lúc lâu, Kim Tại Trung nắm chặt các ngón tay không biết nên tiếp tục ở trong vòng tay của hắn hay chui vào trong chăn nằm.

“…Cái đó, lần này ra ngoài có thuận lợi hay không?”

“Thuận lợi.”

Kim Tại Trung xoay người, nhìn Trịnh Duẫn Hạo một lát, đưa tay kéo áo ngủ của hắn xuống, lộ ra cánh tay phải quấn băng gạc, đưa tay nhè nhẹ chạm vào cánh tay được băng lại đó, ngước đầu nhìn Trịnh Duẫn Hạo. Nhìn vào mắt Kim Tại Trung, Trịnh Duẫn Hạo liền ôm chặt cậu vào lòng, mặt của Kim Tại Trung áp lên lồng ngực của hắn.

“Đã không sao, chỉ là vết thương nhỏ.”

“Ừ.”

Trịnh Duẫn Hạo ôm quá chặt, khiến Kim Tại Trung hơi đau, nhưng vẫn ngoan ngoãn ở trong vòng tay của hắn.

“Hai ngày nữa tôi phải đi Canada, gặp một người bạn cũ. Tuy rằng không phải mùa thu, nhưng lá phong màu xanh vẫn rất đẹp… em có muốn đi cùng không?”

Sau khi hạ cánh an toàn, lúc Kim Tại Trung theo Trịnh Duẫn Hạo xuống trực thăng, Dương Húc Huy, Đặng Dũng, Đào Chí Cương, Hạ Phương, Tân Tử Phong, Hàn Kính, sáu người đã xếp hàng đợi ở đó, sau lưng họ là một toà biệt thự cổ xưa, sân hạ cánh được xây ở phía sau biệt thự. Đây là lần thứ hai Kim Tại Trung nhìn thấy sáu người này xuất hiện đông đủ như vậy. Trước đó Trịnh Duẫn Hạo có nói đến gặp người bạn cũ, nhưng sáu người họ đều đến, đây là chuyện gì? Kim Tại Trung có chút nghi hoặc.

Đi đến mặt trước của căn biệt thự, Trịnh Duẫn Hạo không đi vào nhà, mà trực tiếp lên một chiếc xe, Kim Tại Trung tuy có chút nghi hoặc nhưng không hỏi gì mà theo Trịnh Duẫn Hạo lên xe. Ghế đằng trước là của Đặng Dũng và Đào Chí Cương, Hạ Phương cùng Hàn Kính leo lên một chiếc xe khác chạy theo sau họ. Xe chạy khoảng hơn một tiếng thì dừng lại ở một toà biệt thự trên núi. Xuống xe, lần này Kim Tại Trung thấy có một nam một nữ đứng đợi ở trước cửa, nam nhìn khoảng hơn bốn mươi, nữ tầm ba sáu ba bảy tuổi. Trịnh Duẫn Hạo đi qua đó ôm họ, nhìn rất thân thiết. Nhìn hành động của họ, lại nhìn người theo đến chỉ có sáu người, Kim Tại Trung nghĩ: Những người này chắc là bạn cũ mà Trịnh Duẫn Hạo nói muốn đến thăm. Sau khi giới thiệu đơn giản, người đàn ông đó thân thiện bắt tay với Kim Tại Trung, người phụ nữ cũng ôm cậu như ôm Trịnh Duẫn Hạo, sau đó mọi người đi vào trong biệt thự.

Sau sự giới thiệu đơn giản lúc nãy: Đây là một cặp vợ chồng, anh chồng là người Nga, cô vợ là người Mỹ.

Sau khi vào nhà ngồi, đôi vợ chồng đó dùng tiếng Nga nói chuyện với Trịnh Duẫn Hạo. Tại Trung không hiểu tiếng Nga, lại là lần đầu tiên gặp họ nên hoàn toàn không tham gia được, chỉ có thể ngồi nghe họ nói. Đột nhiên người nam chủ nhân đó nhìn cậu, sau đó không biết cùng Trịnh Duẫn Hạo nói gì, trên mặt có chút hối lỗi. Kim Tại Trung đoán, chắc là Trịnh Duẫn Hạo đã nói gì với ông ta. Không lâu sau người phụ nữ kia lại nhìn về phía cậu, dùng tiếng anh nói “xin lỗi” với cậu, khiến Kim Tại Trung có chút không hiểu, quay đầu nhìn Trịnh Duẫn Hạo còn Trịnh Duẫn Hạo lại vừa đúng lúc nhìn về phía cậu.

“Visilyev chỉ nghe hiểu được tiếng Anh, nhưng không biết nói. Nếu cảm thấy chán, em có thể ra ngoài dạo, để Hàn Kính đi theo. Có thể tuỳ ý đi dạo trong vườn, bọn họ là bạn rất thân với tôi, không có vấn đề gì đâu. Chúng tôi sẽ không ở đây quá lâu.”

“Ừ.”

Kim Tại Trung đứng dậy dùng tiếng Anh nói xin lỗi với hai vị chủ nhân, sau đó ra ngoài. Cứ ngồi như thế chỉ cảm thấy ngại, chi bằng ra ngoài vẫn tốt hơn.

Kì thực Trịnh Duẫn Hạo đến Canada cũng chỉ là để thăm người bạn lâu ngày không gặp này, dẫn theo Hạ Phương để khám bệnh cho ông ấy, cũng xem như là kì nghỉ cho bản thân. Sau khi Kim Tại Trung đi, ba người nói chuyện thêm một lát. Trịnh Duẫn Hạo để Hạ Phương khám cho Visilyev, bản thân đứng bên giường, nhìn cảnh sắc bên ngoài. Nhìn thấy Trịnh Duẫn Hạo thất thần, nữ chủ nhân cũng đi đến bên cửa sổ, theo hướng nhìn của hắn, bà thấy được Kim Tại Trung đang cười rạng rỡ với Hàn Kính.

“Cậu dường như rất thích người tình nhân này.”

Nữ chủ nhân nói tiếng Hoa bập bẹ.

“He’s my sweetheart not my lover.”

Trịnh Duẫn Hạo lại dùng tiếng Anh để trả lời. Nữ chủ nhân nhìn biểu tình nghiêm túc của Trịnh Duẫn Hạo, lộ ra một nụ cười.

“Chúc mừng cậu tìm được người mình thích. Nhưng…”

Nữ chủ nhân dừng lại, nhìn hai người đang nói chuyện vui vẻ bên ngoài cửa sổ.

“Cậu ấy vui vẻ với người khác như vậy, cậu không lo lắng sao?”

“……”

“Mọi người đều nỗ lực để tìm kiếm hạnh phúc, đặc biệt là tình cảm. Xin hãy tin tưởng trực giác của phụ nữ, cậu làm như vậy là rất nguy hiểm, cậu ấy chắc cũng không phải là người không biết gì cả? Bảo bối của cậu rất mê người, chú ý phải giúp cậu ấy giữ khoảng cách nhất định với mọi người.”

Dù tiếng Hoa không tốt lắm, nhưng nữ chủ nhân vẫn biểu đạt được cách nghĩ của mình. Nói xong lại vỗ vai Trịnh Duẫn Hạo, về đến bên cạnh chồng.

Bạn cũ đã thăm rồi, bệnh cũng khám rồi, Trịnh Duẫn Hạo lại đưa Kim Tại Trung đi. Hắn đã nghiêm túc suy nghĩ lời nữ chủ nhân nói, nhưng lại không nói gì với Kim Tại Trung, cũng không nhắc nhở Hàn Kính. Có lẽ vì ngồi trực thăng lâu lại ngồi xe hơi, vẫn không được nghỉ ngơi, nên vừa lên xe không lâu Kim Tại Trung đã ngủ mất, đầu chậm rãi dựa vào vai Trịnh Duẫn Hạo. Nhìn Kim Tại Trung một lát, Trịnh Duẫn Hạo cẩn thận bế cậu đặt lên đùi, nhẹ nhàng gạt đi phần tóc mái che đi đôi mắt của cậu, ánh mắt chuyển từ đôi mắt đang khép hờ xuống cánh mũi cao, sau đó là đôi môi mọng, cuối cùng dừng lại ở khoé môi đang kéo lên của cậu, ánh mắt cứ dừng lại như thế. Cũng không biết sau bao lâu, Trịnh Duẫn Hạo mới dứt ánh nhìn, cánh tay cũng giữ lấy Kim Tại Trung, nhẹ nhàng ôm chặt lấy cậu.

Đến nơi họ ở, Kim Tại Trung vẫn chưa tỉnh giấc. Không gọi cậu dậy, Trịnh Duẫn Hạo lại nhẹ nhàng bế cậu xuống xe, đặt lên chiếc giường trong phòng ngủ. Hàn Kính nhìn Trịnh Duẫn Hạo bế Kim Tại Trung vào trong nhà, tâm trạng lại hụt hẫng, cúi thấp đầu. Quan hệ của Trịnh Duẫn Hạo và Kim Tại Trung anh rất rõ, theo lý mà nói xuất hiện những cảnh này là chuyện rất bình thường, anh trước đây cũng từng thấy qua một lần. Nhưng, bây giờ trong ấn tượng của anh, Kim Tại Trung và Trịnh Duẫn Hạo không hề thân thiết – tất nhiên chỉ trừ quan hệ đó, ngoài ra những lúc bình thường hắn và Kim Tại Trung cũng không thân mật với nhau, nên nhìn thấy cảnh đó anh lại có chút không quen, còn có chút không thoải mái, cái cảm giác đó căn bản giống như là những thứ thuộc về mình đột nhiên bị cướp mất.

Sau khi đặt Kim Tại Trung xuống giường không lâu sau cậu đã tỉnh dậy. Chiều cậu tới đây, bây giờ cũng nên ăn cơm tối. Sáu người kia ăn ở ngoài sảnh, Kim Tại Trung cùng Trịnh Duẫn Hạo ăn ở trên một cái bàn tròn bên trong. Cả bữa cơm hai người không nói gì, nhưng không khí cũng không tệ, Trịnh Duẫn Hạo còn gắp thức ăn cho Kim Tại Trung vài lần, Kim Tại Trung cũng đều nhận hết. Nhưng cái không khí hoà hợp không ngượng ngùng đó không duy trì được lâu: lúc họ ăn cơm xong không lâu sau, hai vợ chồng lúc sáng đến, có một người đàn ông mà Kim Tại Trung chưa từng gặp qua đi cùng. Phán đoán theo những điều đang diễn ra, Kim Tại Trung cảm thấy người đàn ông đó chắc cũng là một người bạn cũ của Trịnh Duẫn Hạo. Kim Tại Trung chào hỏi xong đi ra ngoài, trời đã tối, cậu không dám đi xa, Hàn Kính vẫn theo bên cạnh. Đi đến bên phải của căn nhà, phát hiện ra hai cái xích đu, khuôn mặt u ám của Kim Tại Trung đã lộ ra nụ cười, chạy đến ngồi xuống, nhẹ nhàng đung đưa.

“Vẫn là không khí bên ngoài tốt hơn.”

Chỗ này ánh đèn khá mờ, nhưng trăng đêm nay rất đẹp, Kim Tại Trung cười cười nhìn vẻ đẹp mờ ảo của trăng. Hàn Kính đi đến bên cái xích đu còn lại ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn Kim Tại Trung.

“Phải nói trăng ở Mỹ tròn hơn trăng ở Trung Quốc, dựa trên địa lí. Không biết trăng của Canada có giống bên Mỹ hay không.”

Kim Tại Trung nghiêng đầu nhìn Hàn Kính.

“Cái này tôi không biết.”

Nhẹ nhàng cười, Kim Tại Trung lại nhìn mặt trăng.

11 responses

  1. ngọc

    Không biết khi 1 con gấu ” điên” lên thì ntn nhỉ?

    Like

    July 28, 2011 at 3:41 pm

  2. lavie

    Hạo ca ơi Hạo ca! gaio bảo bối cho thuộc hạ thân tín bảo vệ, sao không cử Đặng Dũng hay Đào Chí Cương, mà lại để cho một người tâm tư dễ xao động như Hàn Kính kề bên mỹ (nam) nhân chứ! Cái này là do ca tự để lửa gần rơm nha, đến lúc phát hỏa thì khó mà dập lắm đó.

    Ta tất nhiên là tin tưởng Tại Tại một lòng một dạ với ca, nhưng bác Hàn Kính kia sẽ làm gì thì không biết trước được ah, chưa gì mà đã cảm thấy “thứ thuộc về mình đột nhiên bị cướp mất” rồi. Là trách anh quá tin tưởng thuộc hạ, hay là quản giáo chưa nghiêm đây???

    Hàn Kính ca! Anh đã có vợ đẹp con khôn ở nhà, thì làm ơn đừng vọng tưởng thêm nữa, Tại Nhi từ lúc nào mà trở thành “thứ thuộc về anh” hả??? Mau mau mà trấn tĩnh tư tưởng lại đi!

    Like

    July 28, 2011 at 4:19 pm

    • Tảo nhi aka Chan

      chỉ có thể nói : hồi sau sẽ rõ a =))
      tất cả câu hỏi của nàng sẽ từ từ đc giải đáp dần ;)) có điều ta cũng thương cảm chút ít với Hàn Kính a , ai bảo jae nó câu dẫn người ta, được mấy kẻ tránh khỏi đc mức sát thương của t` bé đâu T^T

      Like

      July 28, 2011 at 4:23 pm

      • Đúng đúng Hàn ca nhìn thế cũng tội lắm ah~~~
        Lúc đầu thì ghét nhưng sau đó thì thôi…
        Nói sau ảnh cũng là con cá mắc câu của Kim hồ li thui.

        Like

        July 29, 2011 at 12:13 am

      • Chính là như thế mà !
        Là Tại Trung câu dẫn Hàn ca tội nghiệp, ko thể trách Hàn ca được ! Thương bạn í quá đi.
        Fic này đọc lắm lúc rất ức chế với 2 bạn, suốt ngày im re chẳng ai chịu nói với ai, đến cái tên mãi cũng mới chịu gọi

        Like

        July 29, 2011 at 10:30 am

  3. Ruan na

    Hàn Kính có cảm tình với Tại Trung rồi ><
    đề nghị anh Hạo đẩy nhanh tiến độ tình cảm cho e nhờ =.=
    trong lòng a tình cảm yêu thương như thế nào pạn Tại cũng ko rõ đâu =.=

    Like

    July 29, 2011 at 4:48 am

    • Tảo nhi aka Chan

      ta nghĩ jae nó hiểu đó , tình cảm ho đối nó thế nào nó cũng nhận thức rõ a ~
      chỉ ghét cái kiểu nó lấy suy nghĩ của cái đầu IQ 160 mà đọ với đứa còn chưa tốt nghiệp tiểu học a ~ ta ghét mấy kẻ thông minh thế này T^T

      Like

      July 29, 2011 at 1:12 pm

  4. Đề nghị bạn Jae và bạn Ho có nhiều cảnh fluff, thân mật, nói chuyện, chơi đùa một chút. Cứ như thế này mãi thì người đọc cũng phát sốt mất!! >.<

    Like

    September 5, 2011 at 12:36 pm

  5. ahhh, đọc đến đoạn này k thể k comt rùi TT^TT
    lo quá đê, hàn Kính cí vẻ đã rất thik Jaejae rồi
    appa yun đâu, appa phải giữ chặt bảo bối của mình chứ , thế này khóe sau này Jae bị cướp đi mất :ss
    cày đến chap 34 rùi mà mãi chả thấy màn thân mật, đùa giỡn dây dưa của YJ j cả :( sốt ruột quá

    Like

    March 25, 2012 at 12:05 pm

  6. S.Sherry Snow

    ai dịch hộ sát nghĩa cái. theo mình thì 2 danh từ này giống nhau. Không thì:”Cậu ấy là người tình của tôi, không phải người tôi yêu.” (nghe ngược tâm :( ) hay “Cậu ấy là người tôi yêu, không phải người tôi say mê”?
    “He’s my sweetheart not my
    lover.” í

    Like

    June 1, 2013 at 8:12 pm

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s