Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Tường vi màu xanh nước biển – Chương 45

Chương 45

Im lặng đi theo sau lưng Kim Tại Trung trên hành lang rộng lớn, Mễ Duy nắm chặt chiếc hộp trong tay, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa, sau khi cửa mở ra trước mặt họ, những người khác tự động dạt sang hai bên tạo thành một con đường. Đi vào bên trong, nhìn thấy căn phòng lạnh lẽo chỉ có một chiếc giường, trên giường không biết là gì, dùng một tấm vải màu trắng phủ lên, bước chân của Mễ Duy dừng lại, quay người miễn cưỡng kéo khoé môi lên.

“Các người dẫn tôi tới đây làm gì?”

Không ai trả lời anh ta, một lần nữa nắm chặt chiếc hộp trong tay, đi đến bên chiếc giường đó. Kéo tấm vải màu trắng ra, lúc nhìn thấy khuôn mặt dưới lớp vải đó, thứ trong tay liền rơi xuống đất. Người cũng ngồi phịch xuống.

“Anh, em biết anh chỉ muốn em tha lỗi nên cố ý lừa em đúng không? Em không giận nữa, anh tỉnh dậy đi, chúng ta cùng về nhà được không? Chỗ này rất lạnh.”

Âm thanh của Mễ Duy nhỏ nhẹ như muốn đánh thức một đứa trẻ đang say ngủ, nhưng con người lạnh lẽo trên giường không có bất kì hồi đáp nào.

“Anh! Anh tỉnh dậy đi, em không hận anh, không hề hận anh! Em yêu anh, anh nghe thấy không! Anh tỉnh dậy đi! Em yêu anh, nghe thấy không, em yêu anh!”

Mễ Duy la lớn lên, hôn lên đôi môi đã lạnh tím, nhưng đôi môi lạnh băng ấy không có bất kì phản ứng nào. Đôi môi đỏ tươi đã dứt ra, đầu rụt trong hõm vai của người kia, khóc không ngừng.

Kim Tại Trung cúi đầu hít sâu, xoay người.

“Kim thiếu gia?”

“Tôi không sao. Bảo họ nói với anh ta, nếu như muốn đứa con thì đến tìm tôi, không cần thì tôi sẽ nuôi lớn nó.”

Sau đó Kim Tại Trung biết, hôm đó Mễ Duy vẫn ở lại cho đến khi ngất đi. Sau khi tỉnh dậy không hỏi bất kì ai tại sao Mễ Nhạc chết, chỉ im lặng xử lý hậu sự, nhưng lại không cho bất kì ai đụng vào xác của Mễ Nhạc. Ba ngày sau anh đón con đi, không nói bất kì lời nào, trên mặt cũng không có bất kì cảm xúc gì, chỉ khi nhìn đứa con đã lạ lẫm với anh mà khóc lớn mới lộ ra vẻ hiền dịu.

Sau khi từ bệnh viện trở về, tâm trạng của Kim Tại Trung luôn rất tệ, thường ngồi thừ người bên hồ nước, không cho người khác lại gần. Điều đó khiến dì Tống lo lắng nhịn không được nhắc nhở Trịnh Duẫn Hạo, nhưng Duẫn Hạo chỉ lặng lẽ nhìn Tại Trung từ xa, không nói gì.

“Bên Thái sao rồi?”

“Ông ta hy vọng đại ca sẽ trực tiếp sang đó.”

“Nói với ông ta tôi sẽ sang đó.”

“Được, đại ca.”

“Sao rồi?”

“Hạ Phương nói, nếu Kim thiếu gia tiếp tục như vậy, rất dễ bị bệnh tâm lý. Tiếp tục như thế sẽ…”

Trịnh Duẫn Hạo không nói gì, một tay đỡ lấy trán, nhắm mắt lại

“Có phải nên điều Hàn Kính về?”

Lời của Dương Húc Huy khiến Trịnh Duẫn Hạo nhíu mày mở to mắt.

“Hạ Phương nói, bây giờ Kim thiếu gia nên thường xuyên ra ngoài dạo. Nhưng gần đây không yên bình cho lắm, anh sẽ điều một người theo sát.”

Trịnh Duẫn Hạo đứng dậy, vẫn chưa nói gì, xoay người, rất lâu sau, mới mở miệng nói.

“Cứ theo lời của anh mà làm.”

“Được.”

Tuy rằng Trịnh Duẫn Hạo chấp thuận điều Hàn Kính về làm vệ sĩ của Kim Tại Trung, nhưng không phải ngay ngày hôm sau liền điều về, lúc Kim Tại Trung gặp lại Hàn Kính thì đã là một tuần sau, Trịnh Duẫn Hạo đã rời Mỹ đến Thái. Một tuần trước khi Trịnh Duẫn Hạo rời khỏi, tâm trạng của Kim Tại Trung dường như tốt lên không ít, không ngồi ngẩn ngơ bên hồ nước nữa mà vào nhà kính trồng hoa, chỉ là vẫn không hay nói chuyện với người khác.

Khi tỉnh dậy trên giường thì trong phòng chỉ còn lại mình, Tại Trung biết Trịnh Duẫn Hạo đã đi rồi, đến Thái, tối hôm qua hắn có nói với cậu.

Kéo chăn ra xuống giường định tắm rửa, thân thể cảm thấy không thoải mái. Đợi tới lúc đặt chân xuống đất, thì từ sau lưng truyền đến cảm giác khó chịu, khiến cho mặt Kim Tại Trung đỏ ửng lên. Bọn họ đã lâu rồi không có thân mật, cơ thể có chút không quen làm việc kịch liệt như vậy, nhưng lại không quá khó chịu. Cột chặt đai áo ngủ, đi vào phòng tắm.

Đứng trước gương trong phòng tắm, Kim Tại Trung đưa tay lên nhìn vết sẹo đã nhạt đi rất nhiều trên cánh tay trái. Hạ Phương có nói với cậu, tiếp tục bôi thuốc thì sau này không nhìn kĩ sẽ không thấy sẹo. Tay từ từ lướt tới xương đòn, đặt lên hình xăm tường vi vẫn đẹp như lúc ban đầu, nắm tay lại nắm thành nắm đấm nhưng rồi lại thả lỏng ra, kéo chiếc áo choàng tắm bên cạnh mặc lên, đi ra khỏi phòng tắm, ra ngoài mặc quần áo rồi đi xuống lầu, không ăn sáng đã đi đến nhà kính.

Lúc Hàn Kính nghe lệnh đi đến tổng bộ, ngạc nhiên vì không nhìn thấy Kim Tại Trung lúc này đáng ra phải đang ăn sáng, sau khi hỏi mới biết cậu đã sớm ra nhà kính, liền đi đến vườn sau. Ở cửa nhà kính thấy một người khác có cùng thân phận với anh, A Thái.

“A Thái.”

“Hàn ca.”

“Kim thiếu gia ở bên trong?”

“Đúng vậy.”

“Vậy Kim thiếu gia có dặn là không được làm phiền không?”

“Không có.”

Không hỏi gì nữa, Hàn Kính nhẹ nhàng bước vào trong. Nhà kính rất lớn, Hàn Kính đi qua vài dàn hoa mới nhìn thấy Kim Tại Trung. Kim Tại Trung đang bưng một chậu hoa, thả hồn ngắm nhìn. Tuy mùa hoa đã qua, chỉ còn dư lại lá, nhưng Hàn Kính nhận ra loại hoa đó, là loại hoa lần trước Kim Tại Trung cầm lấy trong lòng anh. Hàn Kính mở miệng, nhưng lại ngậm lại, sau đó lại mở ra.

“Kim thiếu gia.”

Nghe thấy tiếng gọi, Kim Tại Trung xoay đầu lại, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, kéo khoé môi lên nở một nụ cười nhạt.

“Thật tiếc, mùa hoa của nó rất ngắn.”

Nói xong, Kim Tại Trung đặt chậu lên dàn hoa, đi vài bước thì dừng, lại lấy một chậu hoa khác, đi về phía Hàn Kính.

“Cái này là do tôi trồng lúc trước, mầm non đã cao như vậy, tôi đã nhìn qua hình mẫu của nó, cũng rất đẹp.”

Nói đến đây, nụ cười lại nở rộ hơn, ngước đầu nhìn Hàn Kính. Còn Hàn Kính chỉ đứng đó, mỉm cười, trong nụ cười chỉ có sự cung kính.

“Nếu như hoa không đẹp, thì hạt giống của nó sẽ không vào được đây.”

“Nếu như hoa không đẹp, thì hạt giống của nó sẽ không vào được đây.”

“…Nói cũng phải.”

Tuy rằng vẫn cười, nhưng nụ cười lại mất đi sự rạng rỡ. Kim Tại Trung cúi đầu, dùng ngón tay vuốt ve mầm non, sau khi đặt chậu hoa về chỗ cũ thì xoay người.

“Hôm qua bọn họ có đem cho tôi một ít giống hoa, thời gian tới tôi sẽ không ra ngoài, nên anh có thể về. Chỗ này có A Thái là đủ. Đúng rồi, Tiểu Long và Tiểu Tuyết vẫn khỏe chứ?”

“Vâng. Đều rất khỏe.”

Không nói gì nữa, Kim Tại Trung cúi đầu đi về phía dàn hoa. Hàn Kính lắc lắc nắm tay của mình rồi xoay người đi ra cửa, lúc nhìn thấy A Thái đang đứng bên ngoài cửa thì dừng lại, xoay người đi vào trong.

Cảm thấy bên cạnh có người đang đứng sau đó lại quỳ xuống, Kim Tại Trung chỉ chú tâm xới đất vào chiếc chậu trước mặt, không ngước đầu cũng không nói gì. Hàn Kính cầm một chậu hoa, định xới đất vào thì chậu hoa bị lấy đi.

“Không cần, tôi muốn tự làm. Loại này là giống hoa cúc lớn Ba Tư… nghe nói Mễ Nhạc thích nhất là hoa cúc lớn Ba Tư, vì Mễ Duy rất thích.”

“…Tôi định đợi hoa nở, mới đưa tới đó, tôi vẫn chưa đi thăm… Hoa trồng một cách nghiêm túc mới đẹp nhất, đúng không?”

Kim Tại Trung nghiêng mặt nhìn Hàn Kính, nở một nụ cười. Hàn Kính rõ ràng nhìn thấy khoé mắt bắt đầu ửng đỏ của Tại Trung. Cầm chậu hoa đứng dậy, Kim Tại Trung cho hạt giống chuẩn bị sẵn vào chậu hoa sau đó đặt lên dàn.

“Đó không phải lỗi của cậu.”

Hàn Kính cũng đứng dậy, Kim Tại Trung vẫn không quay người lại.

“Tôi biết.”

“Nên không phải trách nhiệm của cậu, cũng không ai trách cậu.”

“Cái đó tôi cũng biết. Anh ta có trách nhiệm bảo vệ tôi, nên mọi người đều cảm thấy đó là lẽ đương nhiên.”

Kim Tại Trung nói, tay phải vô ý đặt lên cánh tay trái. Chần chừ một lát, Hàn Kính cuối cùng vẫn đi sang đó, đưa tay ôm lấy cậu. Cảm thấy người trong lòng giật mình, sau đó cánh tay của mình bị lấy ra, sự ấm áp trong lòng một chốc đã biến mất.

“Tôi không sao, cám ơn anh.”

Kim Tại Trung xoay người, cười một cái lại lập tức cúi đầu đi ra chỗ khác, nhưng đi được hai bước thì tay đã bị kéo lại, sau đó người bị xoay lại. Xoay người Tại Trung lại, Hàn Kính quả nhiên thấy khoé mắt đỏ của cậu đã ậng nước, một lần nữa kéo người đó vào lòng. Hai ngươi chiều cao tương đương, cằm của Kim Tại Trung đặt lên vai anh, không vùng ra.

Hàn Kính chỉ ôm cậu chặt một chút. Nếu nói Kim Tại Trung vì cái chết của Mễ Nhạc mà đau lòng đến không sống được thì cũng không đúng. Nhưng mắt thấy một người đang sống vì mình mà biến mất, đó là loại cảm giác gì? Cảm giác nhìn thấy người bên cạnh chết bọn họ đều rất rõ. Trừ đau khổ, bi thương, còn có sợ hãi, cái chết thật sự rất gần kề, lần sau người chết có thể chính là bản thân. Không có bao nhiêu người thật sự không sợ chết. Kim Tại Trung, người vẫn luôn ở thế giới hoà bình an toàn, khác với thế giới của họ, cậu sẽ cảm thấy thế nào?

Trong nhà kính tràn ngập hương thơm, Kim Tại Trung nhẹ nhàng dựa vào vòng tay của Hàn Kính, trong không gian im lặng loáng thoáng mùi vị của ái muội.

“…Tại Trung.”

Hàn Kính thử gọi nhỏ. Kim Tại Trung đứng thắng, nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay của Hàn Kính, cười nhẹ.

“Anh cuối cùng cũng chịu gọi tôi như vậy.”

Advertisements

18 responses

  1. Càng đọc cảm thấy Tại Trung là một con người quá nhiều bí mật, và suy nghĩ làm việc theo bản thân mình. Cứ im im không nói, ra vẻ ủy mị rất nhiều so với thời gian đầu tiên khi chưa gặp Duẫn Hạo.

    Tình cảm của TT như thế nào? Yêu DH nhưng lại có những cử chỉ thân mật với người khác ư? Càng coi càng bức xúc cho DH!

    Like

    August 17, 2011 at 7:01 am

  2. blackstork

    Nói đi nói lại thì YH cũng là 1 tên cứng đầu tim sắt iko bao giờ biểu lộ gi ra ngoài đi
    ;-<

    Tớ thì tớ cảm nhận đc rằng, JJ rất yêu rất rất yêu YH, chỉ là ko có cơ hội để bày tỏ và ko quen bày tỏ thôi. Chính JJ đã lao ra chắn đạn cho YH còn gì.

    Like

    August 17, 2011 at 7:15 am

  3. Ruan na

    anh Hạo, sao thấy Tại tại đau lòng mà vẫn chỉ ngồi nhìn như thế :'(
    Tại Tại bây giờ có lẽ cần nhất là có người ở bên cạnh vỗ về một chút, nhưng có vẻ Hạo lại không làm đc a.
    Hai pạn làm mình rối trí, quay mòng mòng mà chả hiểu gì cả :'(

    Like

    August 17, 2011 at 9:09 am

  4. mình không chịu được, mình không chịu được đâu. Tại Trung vì cớ làm sao mà lại như vậy. Anh biết rõ những hành động của mình Duẫn Hạo đều biết cơ mà, Sao phải trêu tức anh ấy như thế. Người đáng nhẽ nên tâm sự là Duẫn Hạo, tại sao Hàn Kính, mà Hàn Kính là cái thá gì chứ, lại được phép nghe những lời ấy, được phép nhìn thấy những giọt nước mắt vì đau khổ của anh. Hãy nghĩ đến tình yêu của Duẫn Hạo đi anh. Anh ấy cũng yêu anh lắm mà, yêu đến điên rồi. Mình ức đến không biết phải nói sao nữa:((

    Like

    August 17, 2011 at 9:25 am

    • Tảo nhi aka Chan

      ta cảm giác t` jae là cố tình mềm yếu trc mặt HK, rành rành là câu dẫn /:) mà thôi ta bất mí cho các nàng coi như chuộc lỗi mấy hôm ko post fic (hay xem như câu view cũng đc =))) vấn đề của anh zai HK xắp đc giải quyết và mở ra phiền phức nhiều hơn + đau đầu nhiều hơn sau này _ __)”

      Like

      August 18, 2011 at 6:30 am

      • tác giả cũng đã khéo léo đề cập đến từng hành động cử chỉ của Tại Trung, như để người đoc có thể hiều ngâm rằng HK đang bị lợi dụng. Nhưng mà á, ta là ta cố chấp lắm. Ta vẫn cú Tại Trung lắm. Không khéo thành anti Tại Trung trong fic này mất:((((

        Like

        August 19, 2011 at 4:18 am

        • Tảo nhi aka Chan

          nhà ta bây h có khác gì hội anti t` jae đâu =)) dù biết jae nó âm mưu như vậy cũng vì ho đi ~ cơ mà vẫn cứ ghét >”< ngày trc làm thực tâm thảo cũng chỉ vì lý do jae trong đó die, coi như xả bức xúc cho fic này =))

          Like

          August 19, 2011 at 4:22 am

  5. Ah~~~ T_______T Các nàng khiến ta chờ mòn chờ mỏi T_________T

    Châc… Ta cảm thấy, nói Tại Trung bị sốc tâm lý cũng không hẳn, chỉ là như tự dưng được đưa vào một thế giới khác hoàn toàn sau cái chết của Mễ Nhạc, đột ngột nhận thấy cái khốc liệt của cuộc sống nơi này. Người ta chết vì mình, cam tâm tình nguyện thì cũng gián tiếp là do mình hại chết, Tại Trung hẳn bị dằn vặt trong suy nghĩ về cái chết này không ít.

    Có điều, ta rất thắc mắc, tại sao Duẫn Hạo biết rõ tâm tình Tại Trung đang thế nào, nhưng lại không trực tiếp an ủi, lại cử Hàn Kính đến thay. Đã vậy lại còn bỏ đi Thái. Ở vị thế của Duẫn Hạo mà nghĩ, khác nào “thả hổ về rừng”? Duẫn Hạo đang muốn xác thực tình cảm của Tại Trung, hay đang muốn thử thách cậu? Hai người thiếu đi những lời chia sẻ này, vờn qua vờn lại khiến người ta đao tim T_____T

    Tại Trung vẫn lừa tình Hàn Kính như trước =)) Cái dáng vẻ yếu đuối của con người này rất dễ đâm vào tim người ta, Hàn Kính không phải bị hạ gục thì hắn phi phàm quá =)) Có điều, Tại Trung vẫn rất là biết cách từ chối, lúc đầu đã gỡ tay ra rồi. Thực ta cảm thấy tội cho Hàn Kính, mới đến lúc này đã bị Tại Trung hoàn toàn dẫn dắt, có thể đã thích Tại Trung tới mức mê muội rồi ấy chứ =)) Chậc, ta chỉ cảm thấy, Hàn kính sau này sẽ còn nhiều thứ để làm vs Tại Trung lắm =)) Cơ mà cũng chắc chắn chuyện Tại Trung chung tình vs Duẫn Hạo mà thôi :x Vị trí ấy, trong lòng vốn chỉ có thể có 1 người :”> Tâm sự thì sao chứ? Làm bạn tâm giao thì được, chứ nghĩ tới thứ tình cảm xa hơn thì không có đâu à 8->

    Túm lại là bạn Hạo vs bạn Trung cứ vờn qua vờn lại, vs sự bất an và tình yêu không lời thế này, khiến ta thực tò mò muốn đọc ngay tới đoạn kết. >_________< Những gì chưa thể hiểu, những gì còn khúc mắc… ta muốn biết, thật muốn biết ngay mà T___T

    NamelessW~~~ ta chờ T__T Ta sẽ lại chờ T___T các nàng vất vả rồi :x

    Like

    August 17, 2011 at 10:39 am

  6. hix, Yun ơi! Sao anh để vợ bơ vơ rồi lại còn đưa Hàn Kính quay về nữa… Sao anh k tự mình an ủi Jae chứ >.<

    fic này càng đọc lại càng tò mò vì bạn Jae ôm nhiều bí mật quá! Cảm ơn các bạn đã trans (hóng chap này mấy ngày nay rồi ^^)

    Like

    August 17, 2011 at 11:56 am

  7. quả thật là cái sự vờn của hai ẻm đẳng cấp như mong đợi :((
    không biết em HK sẽ bị bạn hồ li dắt tới con đường nào đây ???
    chờ chap, chờ chap
    thanks các nàng, *mỗi người nhận một nụ hôn nha*
    @Sam: nàng dán pass cái gì thế???

    Like

    August 18, 2011 at 2:18 am

    • là sao?? ta đâu có đặc pass đâu …. ko phải ta ….oan uổng…..
      công nhận 2 thằng cứ vờn nhau phát mệt chả có nghỉ giải lao j cả thật là mệt ah
      mọi người cứ típ tục hóng chap mới nhé ~~ ta lượn ~~~

      Like

      August 18, 2011 at 8:55 am

  8. insa_131

    bạn Tại vì thấy bạn Kính hiền lành thật thà nên mới bắt nạt ý mà chủ yếu dùng dẫn xuất khiến bạn Hại ghen.
    ta biết mà vì bạn Tại ý giống hồ ly tinh hic hic. bạn ý có lẽ muốn lung tan khối băng tảng ngàn năm Duẫn Hạo kia theo kiểu không mềm yếu ko uỷ mị bạn ý cứ thổ lộ tấm chân tình cho bạn Hạo thì dân tình đỡ đau tim hơn, nhưng nếu thế thì còn gì là hay nữa á

    Like

    August 19, 2011 at 2:02 am

  9. Kao Rei

    A ~ vì đã đọc r ~ nên sẽ có rất nhiều điều muốn nói =”= cơ bản là đọc xong bức xức bi ai vô kể mà có mỗi 1 ng bên cạnh cũng đọc hết r nhưng hỏi j cũng k nhớ =)) Mặc dù QT đọc như tiếng Mường cơ mà vì qua 44 chap của các bạn rất thik fic này nên vẫn gặm đến cùng ;3;

    Thực ra nh ng nghĩ Tại đang câu dẫn HK, nhưng mà thực sự Tại có phải ng vì ai khác mà câu dẫn 1 người k? Bạn Tại là nam nhi bình thường, nếu k phải vì Duẫn thì vẫn là 1 ng đàn ông rất bt. Tại tỏ ra như vậy vì đó là tính cách hằng ngày của bạn ấy, như trc khi gặp Duẫn. Bạn ấy đối xử vs Tân Tử Phong, Dương Húc Huy cũng như vậy, chỉ có điều HK hay tiếp xúc vs bạn ấy hơn thôi, nói thế chả quá bảo Tại câu dẫn tất cả đàn ông xug quah mình? Kim Tại Trung tốt nghiệp Harvard, là 1 người đàn ông bt nếu k có Duẫn, vì vậy đừng nói bạn ấy quyến rũ đàn ông, vì ng đó xem trọng bạn bè, những ng xung quanh như vậy, tuyệt đối sẽ k lừa lọc câu dẫn HK- ng rất tốt vs mình, vì mục đích nào khác. Vì HK yêu Tại nên cta mới có cảm giác Tại đang câu dẫn anh ấy. Mình bt nói đùa nhưng thật lòng ngay từ đầu đã nghĩ mọi hành động của Tại vs HK là tự nhiên, k phải cố tình quyến rũ. Vì vậy chẳng có lý do j nói Tại quá đáng, Duẫn đáng thương hay Hàn Kính đáng ghét cả. Và về sau mềnh thương HK nhất truyện luôn T__T

    Like

    August 19, 2011 at 7:02 am

    • Tại Trung lợi dụng HK, đó là điều có thể nhận thấy mà. Mình k nghĩ người Tại Trung nhất định phải lợi dụng là HK, mà là bất kỳ ai cậu có thể. Nhưng không may HK có lẽ là lá chắn tình cảm yêu nhất trong những người quan trọng bên cạnh Duẫn Hạo, và không may HK lại là người được điều đến để bảo vệ Tại Trung. Hàn Kính sẽ đáng thương, vì anh đã bị lợi dụng, nhưng cũng đáng ghét, vì anh đã yêu người không nên yêu. Và càng đáng hận hơn nữa khi anh lại bộc lộ tình cảm đó quá rõ ràng. HK nên biết điểm dừng, nếu không anh sẽ bị tổn thương. Mình nghĩ như thế đấy:)

      Like

      August 19, 2011 at 3:25 pm

    • Tảo nhi aka Chan

      cũng ko thể nói jae oan uổng gì đc, đọc fic từ trc đến h chúng ta có thể dễ dàng nhận ra jae nó thực sự đi câu dẫn người /:) còn về nguyên do tại sao thì… hồi sau sẽ rõ =)))

      Like

      August 19, 2011 at 3:33 pm

  10. heoboo_miss_gaungo

    đọc chap này tức JJ thật nhưng còn tức YH gấp đôi. biết jaejae buồn mà không chịu an ủi gì cả. mà jaejae cũng thật là…………. sao cứ phải chọc tức yunho chứ.

    Like

    August 19, 2011 at 9:08 am

  11. Kao Rei

    Đọc hồi sau sẽ thấy Tại chẳng lợi dụng j HK cả, chỉ … thôi T_T Theo quan điểm của mình thì Tại k có câu dẫn HK, chỉ là vô tình :”> Thật sự nếu ngẫm kỹ từng đoạn, bỏ đi thành kiến từ trc đến h Tại là 1 bé hồ ly tinh :-” mà coi bạn trong fic này hoàn toàn khác biệt, thì sẽ thấy đó k phải câu dẫn, chỉ là những giây phút bộc lộ nỗi cô đơn nơi cậu ấy thôi ~ Càng đọc về sau sẽ càng phải cảm nhận thấy điều đó chứ nhỉ ‘3’

    Like

    August 20, 2011 at 3:52 am

  12. Ngày càng tò mò vế Jae ah ;______; Jae k đơn giản như mình thấy ở đầu truyện mà có quá nhiều bí mật.
    Mà rõ ràng mình thấy Jae yêu Yun nhuwg tại sao lại đi thân mật vs HK ?????? mà có cảm giác như Jae cố tình lừa HK vậy :((((
    aisshh 2 người này vờn nhau hoài mà mãi chả có thêm bước tến triển j cả >.< sốt ruôt quá đi. Mình 1 mún pha bất ngờ 1 phát đẩy tình cảm của cả 2 lên cơ

    Like

    March 26, 2012 at 9:31 pm

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s