Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Tường vi màu xanh nước biển – Chương 51

Chương 51

Khuôn mặt của Tại Trung trở nên xinh đẹp hơn vì nụ cười tươi sáng của cậu, làm lóa mắt Hàn Kính, đôi môi của Hàn Kính liền hôn lên.

Cũng giống như lần đầu tiên, Kim Tại Trung dường như ngại ngùng mà khép chặt môi, nhưng đó không thể liệt vào hành động cự tuyệt, chỉ khiến người ta có chút không thoải mái. Còn việc môi chạm môi này thật sự không thể thoả mãn tâm trạng đang khát khao, Hàn Kính một tay giữa lấy gáy của Kim Tại Trung, đưa lưỡi vào. Nụ hôn từ dịu dàng ban đầu đã trở nên nóng bỏng, Kim Tại Trung cũng đã bị đè xuống ghế sopha. Tay của Hàn Kính vuốt ve cơ thể bên dưới qua lớp áo mỏng, luồn tay vào cảm nhận da thịt ấm áp. Cho đến khi cảm thấy sự lạnh lẽo ở phần eo, áo bị kéo lên, Kim Tại Trung mới bắt đầu nhẹ nhàng cự tuyệt người bên trên.

“Đừng làm thế, anh ta sẽ biết, không được¼”

Hàn Kính cũng biết bản thân bây giờ đang ở nơi nào, anh luôn tự hiểu, một nụ hôn là được, buồn bực để Kim Tại Trung đẩy mình ra. Nhưng Kim Tại Trung không có, ngay cả câu từ chối cũng như một loại cám dỗ, mời gọi, còn xúc cảm khi được chạm vào làn da đó, tình cảm bị đè nén lâu cuối cùng cũng tìm được một lối thoát, Hàn Kính không thể dừng lại được, môi lại tiếp tục nuốt lấy đôi môi vừa đưa ra những lời từ chối…

Cho đến khi Hàn Kính rất mâu thuẫn, một bên hy vọng Kim Tại Trung đẩy mình ra để mình dừng lại, một bên lại không muốn buông tha cho đôi môi của Kim Tại Trung, khi cậu tiếp tục nói ra những lời từ chối, tay cũng từ bên trong luồn ra cởi bỏ nút áo. Môi một lần nữa hôn lên chiếc cằm nhỏ, cổ, xương đòn…

Nụ hôn dừng lại cùng sự im lặng của Hàn Kính, khiến Kim Tại Trung mở mắt nhìn người bên trên, phát hiện ra ánh mắt của Hàn Kính dừng lên trên phần xương đòn bên trái của cậu, Kim Tại Trung liền hiểu rõ, Hàn Kính tại sao lại dừng lại.

Tay phải kéo lấy cổ áo bên trái che đi đoá tường vi trên xương đòn, Kim Tại Trung rời khỏi vị trí dưới thân Hàn Kính, ngồi sang một bên của chiếc sopha, cúi đầu.

“Tại Trung?”

“Liên quan đến việc rời khỏi đây, sau này, đừng nhắc đến nữa.”

“Không phải, Tại Trung, anh nghiêm túc, thích em cũng là nghiêm túc.”

“Tôi cũng nghiêm túc, anh biết đưa tôi rời khỏi là có ý nghĩa gì không, vì một người như tôi… phản bội anh ta, không đáng.”

“Không phải……”

“Ngoài ra đưa tôi đi rồi. Vậy… cô ấy phải làm sao, còn Tiểu Long, Tiểu Tuyết?”

“Em nhìn anh, nghe anh nói được không?”

Hàn Kính gấp gáp xoay người Kim Tại Trung đang cúi đầu lại. Thân thể bị xoay qua, nhưng đầu của Kim Tại Trung vẫn cúi thấp, tay cũng nắm chặt cổ áo bên trái.

“Tin anh, được không?¼. Kì thực, anh cùng Tuyết Dung không có kết hôn, Tiểu Long và Tiểu Tuyết cũng không phải là con ruột của anh.”

Kim Tại Trung cuối cùng cũng ngẩng đầu dậy, tỏ vẻ không tin.

“Là thật đấy. Lần đầu tiên anh gặp Tuyết Dung, là cô ấy giúp anh, cứu anh. Lần thứ hai gặp cô ấy, tình trạng ngược lại, nhưng đã trễ rồi, cô ấy đã bị người khác¼ cưỡng bức. Rất lâu sau anh mới biết, nguyên lai người cưỡng bức cô ấy là một người cô ấy quen. Tuy rằng bọn anh đều từng cứu đối phương, nhưng không quen thân, nên lúc gặp lại cô ấy một lần nữa đã là bốn tháng sau, cô ấy tìm anh, cầu xin anh cùng cô ấy đi phá thai. Lúc đi đến nơi đó, cô ấy cảm thấy đứa trẻ trong bụng cử động, sau đó không nhẫn tâm phá đi, nên mới có Tiểu Long và Tiểu Tuyết của ngày hôm nay. Sau đó để người ông duy nhất của cô ấy yên tâm, cũng để mẹ anh yên tâm, bọn anh sống chung, làm một đôi vợ chồng giả.

Có một ngày Tiểu Long trước mặt bọn anh hỏi Tuyết Dung [Mẹ và bố tại sao không ở cùng một phòng?], cả hai đều ngạc nhiên, Tuyết Dung liền nói [Vì con ngủ không ngoan, mẹ phải chăm sóc con và em gái.] Tiểu Long lại nói [Con đã lớn rồi, có thể chăm sóc bản thân và em gái. Còn nữa, các bạn nói¼ bố mẹ của họ đều ngủ cùng một phòng.] cho đến lúc đó cả hai mới ý thức được, các con đã bắt đầu lớn lên.

Tuyết Dung là một người phụ nữ tốt, hai đứa trẻ cũng rất ngoan, rất đáng yêu, anh liền nghĩ, cứ như thế cũng không tệ. Chuyện sau đó, em cũng có thể đoán được. Nhưng cô ấy vẫn luôn cảm thấy nợ anh rất nhiều, trước khi ở bên nhau đã nói với anh, nếu như có một ngày gặp được người anh thật sự thích, không cần lo lắng cho cô ấy¼ Anh biết anh bỏ rơi họ là không đúng, nhưng, bây giờ anh mới biết gặp được người mình thực sự thích là có cảm giác như thế này.”

Vừa nói tay của Hàn Kính vừa ôm lấy mặt Kim Tại Trung, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve đôi má của cậu.

“Bây giờ Tiểu Long và Tiểu Tuyết còn nhỏ, nên Tại Trung em có thể đồng ý với anh, đợi đến khi bọn chúng lớn thêm chút nữa mới nói cho chúng biết, trước lúc đó anh vẫn sẽ tiếp tục là bố của chúng, chí ít bề ngoài phải giống như trước. Tại Trung, tin tưởng anh được không?”

Hàn Kính nhìn vào mắt Kim Tại Trung, nghiêm túc kì vọng.

“Được.”

Khuôn mặt của Kim Tại Trung lộ ra nụ cười, nhưng rất nhanh thu lại.

“Nhưng anh trước đây nói rời khỏi đây, phải đi như thế nào? Thế lực của anh ta lớn như vậy. Ngoài ra anh cũng biết, phản bội hắn, sẽ có kết cục như thế nào. Rất nguy hiểm, hay là thôi đi.”

Kim Tại Trung vừa nói, đầu lại cúi thấp xuống.

“Anh vốn dĩ không phải người của bang Băng Diễm, nên cũng không được tính là phản bội.”

Câu nói của Hàn Kính một lần nữa khiến Kim Tại Trung ngẩng đầu.

.

Thật ra Trịnh Duẫn Hạo ở bên Thái vì cuộc gọi đó của Kim Tại Trung, quyết định nhanh chóng hoàn thành mọi chuyện, ở đây hai ngày rồi trở về Mỹ. Trong lòng vẫn luôn âm thầm quyết định, sau khi trở về sẽ điều Hàn Kính đi, mặc cho có xảy ra chuyện gì cũng sẽ không để hắn đến bên Kim Tại Trung nữa, còn phải cố gắng để cho hắn không xuất hiện trong tầm nhìn của Kim Tại Trung, cũng như không để Kim Tại Trung xuất hiện trong tầm nhìn của Hàn Kính. Nhưng quyết định của Trịnh Duẫn Hạo còn chưa kịp thực hiện. Hôm đó Trịnh Duẫn Hạo nhận được điện thoại, Kim Tại Trung và Hàn Kính xảy ra chuyện rồi! Theo thông tin qua điện thoại có thể biết được, A Thái cùng những người khác đều trúng kế điệu hổ ly sơn. Đợi đến khi phát hiện tình hình kì lạ mới quay về, thì hiện trường chỉ để lại dấu vết chiến đấu, người đã không còn nữa.

Sau khi nhận được điện thoại Trịnh Duẫn Hạo bỏ lại mọi chuyện, nhanh chóng trở về. Còn tới lúc hắn về Mỹ, mọi chuyện đã kết thúc. Hàn Kính đã chết, trúng bốn phát súng, hai chân hai phát, bụng một phát, ngực một phát, còn Kim Tại Trung lại không bị thương.

Theo báo cáo của A Thái và Tân Tử Phong, lúc bọn họ đến nơi đó, nhìn thấy đầu tiên chính là thân thể đầy máu của Hàn Kính nằm trong vòng tay Kim Tại Trung, đã không còn động đậy nữa, Kim Tại Trung toàn thân cũng đều là máu, nước mắt giàn giụa ôm Hàn Kính quỳ dưới đất, không có tiếng động, cũng không động đậy. Những người nên chết đều đã nằm bất động dưới đất.

Nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, Trịnh Duẫn Hạo chậm rãi bước vào. Ánh sáng mờ nhạt của mặt trăng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, khiến cho căn phòng không bật đèn trở nên sáng sủa hơn, còn Kim Tại Trung ôm gối ngồi bên cạnh cửa sổ. Dì Tống nói với Trịnh Duẫn Hạo, Kim Tại Trung từ lúc trở về thay quần áo đã ngồi đó. Không động đậy, không mở đèn, không nói chuyện. Nhẹ nhàng đi đến sau lưng Kim Tại Trung ngồi xuống, tay xuyên dưới cánh tay cậu ôm cậu vào lòng. Tại Trung hơi giật mình, sau đó dựa vào vòng tay sau lưng.

Một đêm im ắng, hai người không ai nói gì, cũng không cử động. Chỉ có vài lần nước mắt Kim Tại Trung vô tình rơi vào bàn tay của Trịnh Duẫn Hạo, hắn lại ôm cậu chặt hơn, cùng nhìn về phía trước, chỉ là không ai nhìn rõ trong ánh mắt đó rốt cuộc chứa đựng những gì.

Trời càng ngày càng sáng, cho đến khi cảm thấy đầu của người trong lòng gục xuống, đợi một lát Trịnh Duẫn Hạo mới phát hiện Kim Tại Trung đã ngủ thiếp đi. cẩn thận bế cậu dậy, nhẹ nhàng đặt trên giường, vừa định đặt cậu xuống giường, Trịnh Duẫn Hạo phát hiện thứ cậu nắm chặt trong tay. Cẩn thận lấy vật đó từ tay cậu, vừa định đặt nó xuống tủ đầu giường thì hành động của Trịnh Duẫn Hạo dừng lại, không chần chừ mở chiếc hộp giấy ra, Trong đó, một con búp bê nhỏ nặn bằng đất sét không tinh tế cho lắm. Tuy rằng làm thủ công còn hơi thô, nhưng nếu nhìn kĩ có thể nhìn ra được, đó là Kim Tại Trung. Trịnh Duẫn Hạo không cần đoán, vết máu trên chiếc hộp đã nói cho hắn biết nó từ đâu đến.

Chỉ là một búp bê bằng đất sét, không phải là thứ đáng giá, cũng không phải bảo bối, nhưng nếu như nó là quà do người tình tặng thì hoàn toàn khác!

Trịnh Duẫn Hạo từ từ đưa tay lên, nhìn đôi mắt sưng đỏ của người đang nằm trên giường, xoay người đi ra khỏi phòng, thuận tay quăng chiếc hộp cùng con búp bê bị bóp nát vào thùng rác.

Lúc tỉnh dậy Kim Tại Trung phát hiện thứ trong tay biến mất, tìm những chỗ có thể để quên trong phòng cũng không thấy, liền biết đã bị mất rồi.

Cậu không đi hỏi Trịnh Duẫn Hạo, vì bây giờ đã là ba ngày từ lúc cậu tỉnh dậy, nhưng vẫn không nhìn thấy Trịnh Duẫn Hạo. Còn cậu cũng biết, Trịnh Duẫn Hạo không ra ngoài, mà vẫn luôn ở toà nhà huấn luyện bên cạnh nhà chính, cả ngủ cũng ngủ trong phòng tập. Kim Tại Trung cũng không đi tìm hắn, chỉ nghỉ ngơi như cũ, không ra khỏi cửa lớn.

Còn Trịnh Duẫn Hạo mấy ngày nay ở toà nhà luyện tập, các thuộc hạ cũng không thể thoải mái, bọn họ trở thành người để cho đại ca tập luyện. Nhưng khác với những lần luyện tập trước, không phải luyện tập một chút, mà là chiến đấu thực sự. Lúc bắt đầu ai cũng không dám ra tay thật nhưng cho đến khi bị mắng mới nghiêm túc đánh. Nhưng cho dù họ lấy ra bản lĩnh thực sự cũng không thể đấu với Trịnh Duẫn Hạo. Nhìn những vết thâm tím trên người, trên mặt, Trịnh Duẫn Hạo xoay người trở về phòng tập. Nhưng vẻ mặt sắc lạnh của Trịnh Duẫn Hạo khiến cho Đặng Dũng và Đào Chí Cương toát mồ hôi lạnh.

Bọn họ biết Trịnh Duẫn Hạo đã nổi giận, nhưng lại không rõ tại sao hắn lại nổi giận, những người đó đều đã chết rồi mà?

16 responses

  1. Ôi … càng coi càng muốn banh não :(

    tác giả cứ ập ờ kiểu này thì có mà chết :(

    Ta nghi là Hàn Kính là do Tại Trung … nó giết quớ … *si nghĩ*

    mà thằng Tại Trung cứ xà nẹo làm bực mình mún đạp quá đi. Tiếc là tiếc cho anh Hạo si mê quá đi thôi *lắc đầu*

    Liked by 1 person

    August 31, 2011 at 1:35 pm

    • oh~ bạn trẻ thật là nhanh tay :))
      ta là ta cũng nghi t` jae nó giết HK lắm :-? vì chưa đọc trc nên vẫn chưa rõ mô tê gì (sợ đọc trc sẽ lười post =))) chỉ tội cho mấy người trong bang, ko dưng bị boss mang ra làm bia trút giận =))

      Like

      August 31, 2011 at 1:43 pm

      • Hó hó …

        Nhanh nhanh để cướp tem ;))

        Thế à? nòn cũng chưa đọc trước sao? Ta đọc thiệt là ức chế a, mún đập đầu vào màn hình lun a @~@

        Cứ ấp ấp mở mở có mà đau tim!!! Tính cách của Jae trong đây chẳng rõ ràng gì cả! Muốn đọc tiếp a~~~

        Like

        August 31, 2011 at 2:08 pm

  2. Ôi, thế là anh Hàn Kính ra đi mãi mãi luôn rồi =.= cũng hơi thấy thương anh…

    Tình cảm của đôi trẻ cứ thế thì khi nào mới có biến chuyển tốt đây? Sao mọi thứ cứ âm u thế này? Hix, tiếp tục trông ngóng fic…

    Cảm ơn các bạn đã edit ^^

    Like

    August 31, 2011 at 3:28 pm

  3. ôi ăn mừng a, anh chết rồi a, ôi thật là nhẹ lòng
    hôm nay mình đang tâm trạng, đang cáu lắm đây, tự nhiên đọc chương này thấy như thanh thản hơn bao nhiêu ý:)
    nhưng mà giữ cái con búp bê kia làm cái quái gì cơ chứ:|

    Like

    August 31, 2011 at 3:49 pm

    • nàng thật phũ phàng quá =))
      thực sự cũng thấy thương HK mà a ;)) dù theo như fic này nói thì có thể hiểu là anh nằm vùm trong bang, có lẽ đây là lý do t` jae nó thả mồi câu a :-?

      Like

      August 31, 2011 at 3:56 pm

      • ta thì ta cũng nghĩ là anh làm gì đó ảnh hưởng đến Hạo nên Tại mới làm thế
        haiz, nhưng á, đã nằm vùng, dù là của cảnh sát hay của bang khác, mà dễ dàng bị mỹ nhân quyến rũ như thế, thì cũng…
        ta lạnh lùng lắm
        cái gì cũng chỉ giải quyết theo lý trí thôi:|
        thường thì trong mọi chuyện, tình cảm của ta không bao giờ thắng nổi lý trí của ta cả:|
        tự nhiên thắc mắc k biết bạn Tại khóc thật hay giả???

        Like

        August 31, 2011 at 4:19 pm

  4. ta nghi chac la do theng Chê no xu do. Cai nay ta doc thay hoi hoi jong 1 cai fic nao do ta da doc roi ah. Mau cho chap moi nghe *chop mat*

    Like

    August 31, 2011 at 4:16 pm

  5. thực sự là rất tò mò những lời sau câu của Hàn Kính về việc m ko phải là người trong bang
    ko phải trong bang mà Duẫn Hạo lại có thể để cho người yêu nhất bên cạnh, hơi lạ à nha
    còn về việc jae giết HK, ta ko nghĩ bạn trẻ lại có can đảm để làm việc đó
    ầy, đọc chap này xong lại quá đỗi tò mò
    ngồi gặm nhấm chờ chap mới của bạn Tảo nhi

    Like

    August 31, 2011 at 5:10 pm

  6. Cuối cùng cũng đã chịu chết r, hay lắm JaeJae ah! Thằng đó chết là đáng ah!

    Like

    September 1, 2011 at 3:08 am

  7. insa_131

    Bạn Tại cũng phũ phàng quá, giết là giết luôn, mà giết thì cũng đã giết rồi,
    khóc lóc thương tiếc làm kí gì để bạn Hạo lại nổi cơn ghen,
    hay là lại cố tình đây, ta nghi lắm Tại Tại cũng điên vì yêu rồi

    Like

    September 1, 2011 at 6:37 am

  8. Kao Rei

    @Tảo nàng: HK đúng ra là có tội,nhưng vì ng đó quá tốt nên chưa từng làm 1 điều j hại đến 2 vợ chồng Đậu Hoa cả mà T^T thôi ta ngậm miệng T^T nhưng trc khi ghét 1 ai đó thì cũng nên hiểu về họ đã r hãy ghét chứ :-<

    Và thật tình mọi ng nghĩ Tại ác đến thế sao =" chậc :(((((((((((((((((((((((((((((((

    Like

    September 1, 2011 at 8:39 am

    • mố ~ ta thương cảm HK là thế, sao lại thành ta ghét là thế nào =)) oan uổng ~
      còn về vấn đề jae có phải người giết HK hay ko thì mới là suy đoán mà, ta cũng đã đọc hết đâu nên ko có biết =)) mà jae càng ko phải kể vô tình, ta nghĩ nó thương cảm HK là thật, khóc là thật ^^

      Like

      September 1, 2011 at 12:37 pm

    • Mo !!! Tại sao tội giết Kính lại đổ vào đầu Tại
      Tại đâu có ác như vậy âu >.<
      Tuy ta ghét nó thiệt nhưng mà nó ko phải người như vậy đâu ~~~
      nó khóc nhìu lắm ~~~ thương cảm nhiều ~~~du` gi` đây cụng là người bạn duy nhất của Tại ở Mỹ này ….
      Chờ chương típ nhá bà con ~~~

      Like

      September 2, 2011 at 2:54 pm

  9. Kao Rei

    Là ta nói chung chung đóa, k có nói nàng nha ~.~

    Chậc, hồi đọc QT k có ấn tượng về Duẫn lắm vì cái đoạn lời bài hát đọc chả hiểu j =)) Nhưng đến h đọc edit mới thấy thực ra ảnh cũng có lúc dễ thương đó chớ :-”

    Ta còn 1 đoạn bị thắc mắc ghê lắm á, chờ các nàng edit đó ~.~ đọc QT hơi ẩu chỗ đó vs lại cũng bị rối nên chưa hiểu a ‘3’

    Like

    September 1, 2011 at 4:25 pm

  10. hờ, k ngờ Hàn huynh chết nhanh như vậy =.= ” vừa đọc chap trước đang tức ông ý k ngờ ông ý ngủm luôn ở chap này.
    Jae à, thật sự quá tò mò rồi :( anh rốt cuộc là ai vậy, rốt cuộc thì anh có yêu Duẫn k??? rốt cuộc thì toàn bộ chuyện nỳa là vì cái j cơ chứ >”””< oa, tác giả thật là biết làm reader đien loạn ngồi trên đống lửa mà.
    Mình bắt đầu thấy ghét Jae trong này rồi đấy

    Like

    March 26, 2012 at 11:17 pm

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s