Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Tường vi màu xanh nước biển – Chương 52

Chương 52

Tắt đèn, nằm lên giường, mắt của Kim Tại Trung lại mở to. Bây giờ không giống trong kế hoạch, nhưng cậu không muốn tính toán nữa, cứ để mọi chuyện tự nhiên, vì cậu cảm thấy hơi mệt rồi.

Vừa nhắm mắt lại, liền nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ bị mở ra. Kim Tại Trung biết người đi vào là ai, nhưng lại có chút khẩn trương.

Những bước chân nhẹ nhàng khiến người khác không thể phát giác, nhưng Kim Tại Trung vẫn cảm thấy được hơi thở của Trịnh Duẫn Hạo không ngừng đến gần. Cảm thấy Trịnh Duẫn Hạo đứng im bên giường mình, trong lúc Kim Tại Trung không biết hắn định làm gì, thì cơ thể vốn đang nằm nghiêng bị xoay lại, thân thể của Trịnh Duẫn Hạo đè lên, môi đáp lên gò má của cậu, sau đó hôn lên môi cậu.

Có lúc con người sẽ rất mẫn cảm với nguy hiểm đang tiến gần. Cảm thấy động tác không còn dịu dàng như trước của Trịnh Duẫn Hạo, khiến bản năng của Kim Tại Trung cự tuyệt.

“Đừng, đừng, tôi bây giờ không muốn làm.”

Tay của Kim Tại Trung dùng lực đẩy Trịnh Duẫn Hạo ra, nhưng đôi tay rất nhanh bị khoá chặt trên đầu. Tay của Trịnh Duẫn Hạo giữ chặt lấy hai tay của Kim Tại Trung, một tay nhanh chóng cởi bỏ đai áo ngủ của Kim Tại Trung. Trịnh Duẫn Hạo như thế khiến Kim Tại Trung hoảng loạn, bản năng của cậu tự lui về sau, muốn thoát ra.

“Anh từng nói chỉ cần tôi không muốn sẽ không miễn cưỡng tôi.”

Kim Tại Trung tuyệt vọng nói những lời từ chối, động tác của Trịnh Duẫn Hạo dừng lại. Sau đó Kim Tại Trung cảm thấy trọng lượng đè trên người bị mất đi, tiếp đó tiếng thở của Trịnh Duẫn Hạo cũng dần rời xa. Sau đó Kim Tại Trung nhìn đèn phòng ngủ được bật lên, nhìn thấy Trịnh Duẫn Hạo mở tủ quần áo, thay bộ đồ ngủ ra, nhìn hắn mở cửa phòng đi ra ngoài, chỉ là không thấy biểu tình của Trịnh Duẫn Hạo.

“Đã nhớ kĩ lời tôi nói ban nãy chưa?”

“Nhớ không sót một chữ. Không được quá ẻo lả, ông chủ không thích, cấm kị nhất là hôn môi. Nhưng, anh Giai Đông à, em vẫn hơi sợ.”

“Sợ cái gì! Cậu có biết cái này là chuyện bao nhiêu người cầu nguyện mà không được. Người đàn ông đầu tiên của cậu là ông chủ, đó là phúc của cậu.”

“Anh Giai Đông, em nghe nói người đàn ông đầu tiên của anh cũng là ông chủ?”

“Ừ, nhưng đã là chuyện của vài năm trước. Còn nữa Gia Nghị, việc này sẽ không khiến cậu khác với những người khác, trừ việc phục vụ ông chủ, không được có bất kì suy nghĩ gì khác, vì cho dù có thì cũng không được gì.”

“Vậy sao anh còn nói có phúc?”

“Đó là vì như vậy cậu sẽ không cần lo lắng lần đầu gặp phải một người khách thô bạo, khiến cậu đau muốn chết. Ông chủ khuôn mặt số một, thân hình số một, kĩ thuật lại càng là số một. Tuy rằng lần đầu tiên sẽ đau hơn, nhưng ngài sẽ khiến cậu biết làm với đàn ông vẫn sẽ càng thấy khoái hoạt, cậu sau này bắt đầu tiếp khách sẽ không cần sợ như vậy nữa.”

“Nhưng ông chủ không phải đã có… vợ rồi sao? Ngài ấy rất lâu không đến đây, vậy tại sao đột nhiên lại tới?”

“Đây không phải là vấn đề cậu nên hỏi, muốn ở đây sống tốt một chút thì không nên hỏi nhiều.”

Chàng trai vừa nói vừa cột lại đai áo choàng.

“Vâng, em biết rồi.”

“…Có thể là nghĩ cho thân thể của cậu ấy.”

“A? Anh Giai Đông, anh vừa nói ai suy nghĩ cho ai?”

“Không có gì. Tới giờ rồi, nên đi thôi.”

“Mặc như vậy sao? Nước hoa đâu, không cần sức sao?”

“Ông chủ không thích phiền phức, cũng không thích trên người nam kĩ có mùi gì khác ngoài mùi sữa tắm. Mùi hương sau khi tắm xong. Đi đi, đừng quá khẩn trương.”

“Vâng.”

“Đại ca, người đem đến rồi.”

Nói xong người đó không đợi Trịnh Duẫn Hạo mở miệng liền lui ra ngoài, đóng cửa lại.

Thường Gia Nghị mặc áo choàng đứng tại chỗ, nhìn tấm lưng uy nghiêm xoay về phía y nhìn ra cửa sổ, không dám cử động. Trịnh Duẫn Hạo không nói gì, cũng không xoay nhìn cậu, khiến cậu càng ngày càng lo lắng cùng sợ hãi, cũng không biết bản thân đứng tại chỗ bao lâu, Trong lúc Thường Gia Nghị đang suy nghĩ liệu có nên can đảm một chút gọi ông chủ, thì Trịnh Duẫn Hạo xoay người nằm trên giường, nhưng không nhìn y.

“Tôi hơi mệt, cậu tự đến làm đi.”

Ngữ khí dịu dàng khiến cho Thường Gia Nghị thở phào nhẹ nhõm, đi đến bên chiếc giường lớn.

“Vâng.”

Leo lên giường ngồi bên cạnh Trịnh Duẫn Hạo, đưa tay lên rồi hướng đến eo của hắn, cởi thắt lưng ra…

Quả nhiên là lần đầu đau đớn nhiều nhưng cũng rất thoải mái. Nếu như người đàn ông anh tuấn dịu dàng này thuộc về cậu, không, nếu như cậu thuộc về người đàn ông này, thì thật tốt. Nhưng cậu hiểu rõ, người đàn ông này đang không ngừng ra vào trong cơ thể cậu là cậu đã may mắn lắm rồi.

Thường Gia Nghị hít thở mạnh, đôi mắt ướt át đầy dục vọng nhìn người đàn ông bên dưới.

Nụ hôn của hắn có mùi vị như thế nào? Thật muốn biết.

Trong lúc đang nghĩ, người bên dưới đột nhiên nghiêng người, trong lòng của Thường Gia Nghị đột nhiên căng thẳng, nhưng đôi môi đó hạ xuống cổ cậu. Thất vọng một chút, môi lại nở nụ cười.

Đêm đầu tiên của cậu đẹp như vậy, là đủ rồi.

Hai người đàn ông thở dốc và rên rỉ, khiến cho căn phòng tràn đầy mùi vị của sắc tình và nhục dục im ắng hơn. Nhưng đột nhiên tiếng chuông điện thoại reo lên phá tan sự yên tĩnh này. Trịnh Duẫn Hạo không dừng động tác dưới thân, cầm lấy điện thoại nghe.

“Chuyện gì?”

Ngữ khí không vui vì bị làm phiền. Còn bên đó dường như biết được bên đây đang xảy ra chuyện gì, không lên tiếng.

“Nói!”

Sự im lặng như thế khiến Trịnh Duẫn Hạo cảm thấy khó chịu hơn, trong ngữ khí không che đậy sự giận dữ của hắn. Nhưng bên đó im lặng chưa tới hai giây, đã cúp máy. Còn cuộc điện thoại im lặng này dường như khiến Trịnh Duẫn Hạo nhận thức được điện thoại do ai gọi tới.

Đưa điện thoại ra xa tai, tay Kim Tại Trung đặt điện thoại xuống đất. Còn cánh tay đang cầm búp bê gỗ vốn đặt trên đầu gối cũng dần trượt xuống đất, búp bê gỗ lăn ra từ bàn tay được thả lòng. Kim Tại Trung xoay người, nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ, khoé miệng lộ ra một nụ cười, có điều ý nghĩa của nụ cười đó chỉ có bản thân cậu mới biết. Còn ánh trăng nhạt nhoà rọi lên con ngươi trong đôi mắt cậu, hai viên thuỷ tinh đẹp đẽ.

Đêm nay cửa sổ vẫn mở to như đêm đó, Kim Tại Trung cũng như hôm đó ngồi trước cửa sổ cả đêm. Chỉ là đêm nay không còn người ôm cậu từ sau lưng, cho cậu một khuôn ngực vững chãi để dựa dẫm, sau khi trời sáng, vẫn không đi ngủ…

.

“Đây là lời cậu muốn nói với tôi sao?!”

Âm thanh phẫn nộ của Trịnh Duẫn Hạo ở dưới đại sảnh lầu một. Vò nát tờ giấy trong tay rồi ném đi, ném vào người đứng trước mặt. còn người đang đứng trước mặt cúi đầu hứng chịu nộ khí của hắn, chính là Tân Tử Phong.

Mỗi khi tức giận, Trịnh Duẫn Hạo thường im lặng lí trí, còn âm thanh thì lạnh lùng, tựa như không có ai có thể khiến hắn nổi giận lôi đình như vậy. Còn lần này khiến hắn tức giận không phải là Tân Tử Phong, mà là Kim Tại Trung. Kim Tại Trung biến mất rồi, không phải ai bắt cóc cậu, mà là bản thân cậu bỏ đi.

Chính là trưa nay, Kim Tại Trung nói muốn ra ngoài ăn, sau đó Tân Tử Phong được điều đến đi theo cậu. Kim Tại Trung chọn một căn phòng, gọi thức ăn xong muốn ngồi một mình, nên để Tân Tử Phong đợi bên ngoài.

Tân Tử Phong ở bên ngoài cửa đợi hơn một tiếng, Kim Tại Trung vẫn chưa ra. Phát giác tâm tình của Kim Tại Trung dường như không tốt lắm, có chút lo lắng lúc Tân Tử Phong đang định gõ cửa, thì một cô phục vụ đi đến đưa một tờ giấy cho anh, nói là người khách bên trong dặn đưa cho anh. Tân Tử Phong lập tức mở ra, trên đó chỉ ghi một câu đơn giản nhưng khiến người ta kinh ngạc: [Là tôi tự bỏ đi, anh không làm hỏng nhiệm vụ.] Bút tích là của Kim Tại Trung. Đợi anh đẩy cửa đi vào người đã không còn, thức ăn trên bàn hầu như không đụng tới, đã lạnh lẽo. Trước đó Trịnh Duẫn Hạo quăng đi, chính là tờ giấy Kim Tại Trung để lại do Tân Tử Phong đem về.

“Một người lớn như vậy mà cũng biến mất được!”

“Trong phòng có một cái cửa sổ có thể ra vào, em nghĩ Kim thiếu gia có lẽ…”

“Đừng có tìm cớ với tôi! Nếu như cậu ta có thể ra ngoài, cậu không nghĩ có thể có người từ bên ngoài đi vào?! Nếu như có người đi vào, cậu muốn ở bên ngoài đợi bao lâu?”

Không ai nói gì nữa. Tân Tử Phong cúi thấp đầu, cũng không biết là biểu tình gì. Đào Chí Cương đứng một bên nhìn Tân Tử Phong, vừa định đứng ra ngoài lại bị Đặng Dũng kéo lại, còn nhìn anh một cái. Theo ánh mắt của anh nhìn qua, thấy Dương Húc Huy đang đứng bên cạnh Tân Tử Phong.

17 responses

  1. ngọc

    temmmmmmmmm, há há há

    Like

    September 2, 2011 at 1:35 pm

  2. ta ko thich chuong nay teo nao het ah. Cho chap sau vay.

    Like

    September 2, 2011 at 1:44 pm

  3. ta gianh dc tem phai khong * nhai nhai nuot nuot *

    Hjx, hjx. tai trung biet Duan hao ngu voi nguoi khac phai khong?

    Han Kinh da chet that chua vay?

    Like

    September 2, 2011 at 1:46 pm

    • zen hả :-? đáng tiếc do ta đi chơi nên ko kịp xét duyệt com, em ko có đc em a ;))
      chả phải em đọc QT trc rồi sao :-? hk chết hay chưa làm sao có chuyện yun nó ko biết /:) jae càng ko ngu, hiện nhiên nó biết ho quan hệ vs đứa khác. Tự dưng đọc chap này ta lại thấy thương jae lại rồi _ __”

      Like

      September 2, 2011 at 2:05 pm

  4. Zen babe day =))))))))))))

    Tai ss ma em ko dc tem day :quat:

    Doc QT doan hieu doan khong >””<

    Like

    September 2, 2011 at 2:13 pm

  5. nàng ạ, ta không biết có phải ta máu lạnh không nữa
    nhưng mà thực sự chương này lại khiến ta nhẹ lòng ấy:|
    Duẫn nhẫn nhịn cũng đã lâu rồi, anh ấy cũng cần giải tỏa chứ
    Duẫn Hạo à, em ủng hộ anh:)

    Like

    September 2, 2011 at 4:34 pm

    • phải rồi ~ ta rất hiểu :)) yun đã nhân nhịn lâu rồi quả thực là cũng có giới hạn, có điều fic này ngược seme a /:) sau vụ này yun nó vẫn còn khổ sở nhiều :-< chưa thoát đc.

      Like

      September 3, 2011 at 2:09 am

      • Đã lâu không trở lại nơi đây, không phải vì không còn muốn đọc Vivi (bởi lẽ ta yêu Vivi muốn chết), mà vì thực sự đọc xong fic xuống đọc comment của nhiều người ta chịu không được. Ta vẫn chưa có cơ hội edit comment, nên thực tình vẫn là chưa muốn trở lại nơi đây.

        Hôm nay là dại dột bước vào, một lần nữa lại là không chịu được. Tự hứa với bản thân là sau comment này sẽ lại im lặng đến hết fic thì thôi.

        Thực tình Tảo là người đọc fic trước chúng tớ, là người có thời gian ngâm cứu fic này hơn chúng tớ, nhưng không hiểu sao lại nghĩ rằng fic này ngược seme? Tại sao rất nhiều người chỉ nhìn thấy bề nổi, không nhìn vào những gì ẩn khuất, dù chỉ sâu hơn một chút thôi?

        Thực là ngược seme sao? Chỉ riêng nói về tình yêu này, nếu là lúc đầu, không phải Tại Trung mới là người bị ngược sao? Bị ép buộc quan hệ, lên giường với người mình không muốn, ngay từ đầu là Duẫn Hạo là người có sự lựa chọn, còn Tại Trung có sự lựa chọn nào khác cho mình? Đó không phải đã là một điều thiệt thòi hơn cho Tại Trung?

        Rồi tới khi đã yêu, sang Mỹ, Duẫn Hạo vẫn là có cuộc sống hàng ngày đầy đủ, giờ còn có thêm người trong lòng ở bên cạnh càng no ấm hơn, còn Tại Trung phải từ bỏ một thế giới có gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, ở bên Duẫn Hạo nhưng cũng chỉ có thể gặp mặt mỗi tối or sáng sớm, tình cảm chỉ có thể cảm nhận qua sự ôn nhu mỗi lúc làm tình hay thời gian ít ỏi bên nhau. Về cơ bản thì thế giới của Duẫn Hạo không thay đổi nhiều, chỉ trừ thêm một vài chuyện phiền não liên quan đến người yêu, còn Tại Trung từ một người tự do thành đạt, chấp nhận ở bên Duẫn Hạo là đã phải bỏ đi gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, thay đổi môi trường sống, những người ở bên chỉ có 1, 2 kẻ là có thể bầu bạn tâm sự, một ngày không biết làm gì cho hết thời gian. Những sự cô đơn này Duẫn Hạo liệu có hiểu thấu?

        Tại Trung nào có coi thường sự chăm sóc cẩn thận của Duẫn Hạo mà có thể nói là ngược seme? Nếu như là Tại Trung lợi dụng sự ân cần đó của Duẫn Hạo để giở trò, nếu như chà đạp lên tình cảm ấy, cho dù thế nào tớ cũng không một chút bênh vực. Nhưng Tại Trung thực lòng rất quan tâm đến Duẫn Hạo không phải sao? Những sự nâng niu Duẫn Hạo dành cho, không phải Tại Trung đều rất nâng niu trong lòng sao? Đây là một tình cảm hai chiều, cả Tại Trung và Duẫn Hạo đều là tự nguyện chấp nhận một cuộc sống với một nửa còn lại như thế, không phải cái gì cũng có thể nói hết được. Uh có thể tại Duẫn Hạo luôn là người bày tỏ ra, dễ dàng nhìn thấy và cảm nhận được, uh có thể, tớ có phần ưu ái Tại Trung hơn, nên tớ để ý được những gì người ta không nhìn thấy. Nhưng tớ thực tình rất bất bình, vì nhìn từ một khía cạnh khách quan nhất, tớ cũng không thấy cả người có gì là đang “chịu đựng”. Duẫn Hạo một lòng tình nguyện vì Tại Trung, Tại Trung cũng hiểu tấm lòng ấy mà chấp nhận cuộc sống mới này.

        Hãy ví dụ một điều điển hình, khi Tại Trung bị bắt đi, Duẫn Hạo tuyệt đối không đích thân đi tìm. Tại Trung nằm 3 ngày trong ống nước, ôm một bụng tủi thân giận hờn. Nếu thực sự chỉ nghĩ theo phía Tại Trung, không phải đây là fic ngược uke sao? Nhưng nhìn Duẫn Hạo kìa, biểu hiện suy sụp chưa từng có, thực ra 3 ngày ấy, Duẫn Hạo có đêm nào ngủ được không? Tại Trung thực trong lòng cũng giận Duẫn Hạo, nhưng khi nhìn thấy biểu tình ấy đã khóc, chính là những giọt nước mắt chứa đựng rất nhiều điều. Sự ấm ức tủi thân, lẫn với sự vui mừng khi biết người ta không phải đã bỏ không quan tâm mình, nhận ra rằng tình cảm này đều là họ cần có lẫn nhau, chứ không phải là tình cảm từ một phía, họ đều là tình nguyện vì nhau…

        Ngay từ đầu không phải lập tức Tại Trung đã yêu Duẫn Hạo, mà thời gian và sự ôn nhu của Duẫn Hạo đã khiến Tại Trung đổi lòng. Một tình cảm khó khăn lắm mới thay đổi như thế (từ bị cưỡng thành tình nguyện yêu), tớ dám tin chắc rằng nó không dễ dàng có thể bị thay đổi thêm một lần để dành cho người khác trong thời gian ngắn như vậy. Không thể vì những chuyện nhất thời mà đánh giá, vì chắc chắn còn những ẩn tình chưa thể biết, mà không biết thì không có quyền trách móc sỉ vả.

        Mỗi người một ý kiến, tớ không để tâm nhiều. Nhưng tớ chỉ buồn một điều…

        Mà thôi, cứ cho là tớ bias Tại Trung nên tớ bênh người ấy cũng được :) Tất cả cũng chỉ là những suy nghĩ của tớ về truyện cho đến thời điểm chap 42, tức là chap tớ ngừng đọc. Thực tình tớ không thể đọc thêm nữa, khi lướt qua đoạn đầu là biết sẽ có những thứ sẽ khiến Tại Trung bị hiểu lầm nhiều hơn, và ấn vào “read more”, sẽ đọc được rất nhiều lời “mĩ miều” dành cho Tại Trung :)) Rồi sau đó không chịu được sẽ comment phản bác, khiến những ai đọc chap đó sẽ không thoải mái, thế nên tốt nhất là lẳng lặng không đọc nữa. Bởi tớ có thể bắt bản thân không comment, chứ không thể bắt người ta đừng ý kiến về Tại Trung được :)

        Tớ thực lòng rất yêu Vivi, yêu tình yêu của 2 người trong fic này, yêu sự tin tưởng của 2 người dành cho nhau, và yêu hình tượng Tại Trung, Duẫn Hạo trong đây. Và bởi vì thế khi fic này end, tớ sẽ trở lại đọc và comment những suy nghĩ của tớ. Từ giờ, tớ sẽ chỉ là một reader thầm lặng vào check chap mới mà thôi.

        Một lần nữa, cảm ơn các bạn nhóm edit rất nhiều vì đã làm fic này, các bạn đã vất vả rồi.

        Cảm ơn các bạn và hẹn gặp lại.

        Like

        September 13, 2011 at 10:21 am

        • đầu tiên, thật phi thương vui sướng khi lại đọc đc cái com “khủng” như vậy từ bạn =))
          tiếp theo đó ta cần đính chính :)) ta ko phải edit cũng chẳng phải beta, công việc của ta chỉ là soát lỗi lần cuối và tung hàng ra, do đó ta đọc đến đâu up đến đó (sợ đọc trước rồi sẽ lười up mất) nên nội dung sau này thế nào chỉ là cảm quan suy đoán và nghe editor kể cho _ ___”
          có lẽ mỗi người có nhưng suy nghĩ riêng, cảm nhận riêng. Ta có thể nói căn bản fic này jae cũng ko phải người sung sướng gì, có thể nói cả 2 bên đầu có những tổn thương nhất định của nó ^^ ta cũng từng nói, đây là fic duy nhất từ trc đến h mà ta đọc lại ghét uke :)) nếu nói jae ko có sự lựa chọn, kỳ thực theo ta thì ko đúng như vậy ^^ ko phải jae ko đc lựa chọn mà là jae hoàn toàn ko lựa chọn thì có vẻ đúng hơn, ngay từ ban đầu jae đã hoàn toàn ko phản kháng gì, có thể nói trong trường hợp phản kháng thì kết quả cũng ko có gì thay đổi :-< nhưng vẫn là jae xem như là rất "thức thời" đi /:) hoàn toàn tiếp nhận sự việc mà ko phản kháng, đâu phải nếu jae muốn bỏ đi ko đc đâu.
          aii~ nói chung mỗi người 1 cảm nhận, mình rất thích đọc nhưng comments trái chiều từ fic đó. vì vẫn bạn ko cần phải cố chịu đựng a, cứ nói ra thỏa thích :)) trong khi bạn là người com nhưng dòng có thể nói dài nhất, chưa từng thấy =)) ta thực thích đó ^^

          Like

          September 13, 2011 at 10:54 am

          • Là thói quen của ta thôi, đã không thể tham gia giúp đỡ người ta, chỉ có thể hưởng thành quả, thì hồi đáp nên thành tâm một chút =)) Vì vậy ta không có thói quen spam, chỉ comment khi có những điều muốn nói thôi xD

            Dẫu sao ta cũng sẽ chờ đến khi fic end mới tiếp tục đọc và comment fic, hứa vs nàng là đến lúc đó sẽ comment =.= Vì khi mọi việc ngã ngũ rồi thì hẳn sẽ có nhiều chuyện được hé mở hơn, ta chờ đợi lúc đó. Chứ thực tình thói quen đọc comment ta không bỏ được, mà đọc nhiều comment bash Tại Trung quả thực là thách thức lớn vs kiên nhẫn của ta =))=))=)) Nếu Tại Trung thực xấu cơ thì khác, đằng này… T^T

            Vậy nên túm lại ta sẽ cố cố cố gắng không ghé vào đây >____< nhưng chắc chắn nàng sẽ thấy ta trở lại trong những chap cuối cùng, ở từng chap :D

            Nhóm dịch cố lên nhé ^^ ta chờ a~ xD

            Like

            September 13, 2011 at 1:35 pm

      • Hyemiechan sinh đẹp dễ thương ngây thơ chong xáng

        Một kẻ đọc hết như ta vô phán một câu xanh rờn thế này, khúc cuối, khi biết rõ mọi việc, Hạo ca đã nói vs Tại Tại câu “ta xin lỗi”.
        Nhưng thực sự fic này ta vẫn ko đồng tình với cách làm của JJ trong hoàn cảnh này, nhưng thôi, nói ra thì nói ra hết mất, đợi khúc cuối cùng hớn nha :))
        Mà ta hình như nói rồi nhỉ, Vivi ( thik cách gọi này :”> ) còn có quyển 2, hết quyển 1 vẫn chưa giải thik rõ ràng hết đâu, hiện au đang viết quyển 2 :D

        Like

        September 13, 2011 at 4:09 pm

        • a~~~ *đập đầu vào tường* Ta sẽ cố gắng để không mở QT ra đọc khúc cuối =))=))=)) Càng đọc càng đắm, càng đọc càng k rời ra đc ế T^T

          Ta không nhớ nàng nói ở đâu, cơ mà ta cũng mới chỉ biết (qua 1 người bạn) là Vivi có quyển 2 nhưng…đã bị drop =.=

          Bản thân ta cũng thích cách gọi này :”> ta thích gọi tên lặp lại, chẳng hạn Jaejoong là Jiji, nghe nó thật dễ thương mà =)) Và bởi ta đã nói, ta yêu Vivi muốn chết, thế nên cực thích cách gọi Vivi xD

          Like

          September 14, 2011 at 3:52 am

  6. Hừ, cho đáng tội …

    ai biểu đi ngủ với ng khác … hô hô hô!

    Like

    September 2, 2011 at 4:38 pm

    • ngọc

      đồng ý với bạn nì nè.nhưng k biết bé TẠI đi đâu nữa,lo ghê ah…

      Like

      September 3, 2011 at 2:17 pm

  7. Tracy

    ta ko hiểu được tại sao làm khổ nhau dữ vậy~~~
    mà tự nhiên thấy phục tác giả,ko ia nắm b8a1t hết được ý đồ tác giả,môtip ko mới nhưng tình tiết rất éo le nga~~~cu71 phải chờ từng chap.

    Like

    September 3, 2011 at 2:26 pm

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s