Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Em Là Mèo Nhỏ Của Anh – Chương 1

Chương 1

Jung YunHo, hai mươi hai tuổi, tuổi trẻ anh tuấn mà đã làm chủ một công ty đa quốc gia, không phải chỉ vì anh là con trai của chủ tịch mà còn bởi anh có ánh mắt nhạy bén với thương trường cùng cá tính nghiêm nghị, tỉ mỉ. Anh lạnh lùng, đối với sự tình râu ria gì đó đều thờ ơ, nhân viên trong công ty cơ hồ không ai thấy anh cười. Tuy rằng nổi tiếng lãnh khốc, nhưng vì tướng mạo tuấn mĩ bất phàm cùng gia thế hiển hách mà làm không ít thiếu nữ trong công ty mơ mộng. Dù rằng đến nay không ai dám có hành động gì thái quá vì vẻ ngoài vô tình của anh, nhưng không thể nghi ngờ Jung YunHo là người đàn ông độc thân hoàng kim đến chói mắt.

Mỗi ngày YunHo đều đến khuya mới về nhà, anh không ở cùng mọi người trong nhà mà sống một mình, độc lập thoát ly hoàn toàn với gia đình. Từ công ty chỉ mất năm phút lái xe về căn phòng tận tầng chót xa hoa của anh. Cả tòa nhà này đều là sản nghiệp của YunHo nên cơ hồ cuộc sống của anh ở đây cũng không có gì gò bó lắm.

YunHo lái xe vào trong bãi đỗ, xuống xe. Bỗng nhiên anh loáng thoáng nghe được một thanh âm kì quái nên dừng bước, bắt đầu chú ý lắng nghe, đó là _ _ _ tiếng mèo kêu.

YunHo nhấc chân muốn rời đi, lúc này tiếng mèo kêu bỗng nhiên hoảng hốt mà lớn hơn, thật giống như kêu gọi một cái gì đó. YunHo lắc lắc đầu tự nói mình đa tâm, chính là thanh âm mèo kêu này lại giống như tiếng nức nở, nghe thật đáng thương. Vì thế, YunHo không nhịn được ngó quanh, nhìn thấy trong một căn miếu có một con mèo nhỏ đang giơ hai chân vái vái trước tượng. Con mèo nhỏ lúc này cũng đang giương đôi mắt to tròn long lanh, lộ ra bộ dáng đáng yêu chăm chú nhìn về phía YunHo.

YunHo đi tới, bế con mèo nhỏ bằng một tay. Mèo nhỏ bởi vì không khỏe yếu ớt chống đối vài cái, sau đó lại không cử động nữa mà nhìn chằm chằm YunHo.

“Mày gọi tao phải không? Là muốn tao nuôi sao?” YunHo nhẹ nhàng hỏi sau đó bật cười, cảm thấy hành vi nói chuyện với mèo của mình có điểm ngu ngốc. Muốn thả nó ra, trong lòng nhịn không được đứng lên, nó bị vứt bỏ ở đây khẳng định sáng mai sẽ bị người ta ném đi. Nhưng chính bản thân anh cũng bề bộn nhiều việc, không có khả chăm sóc mèo con ah.

YunHo nghĩ nghĩ rút cuộc hạ quyết tâm.

Tuy rằng mọi người trong công ty đều nói anh vô huyết vô lệ, tàn bạo lãnh khốc, nhưng kì thực anh rất thích động vật nhỏ.

“Được rồi, hiện tại tao sẽ giữ mày lại, nhưng vạn nhất tìm được người đồng ý nuôi mày thì tao sẽ đem cho đi đó nha…” YunHo nhìn vào cặp mắt đen long lanh của mèo nhỏ nói.

Quyết định xong, YunHo ôm mèo nhỏ vào trong ngực, xoa nhẹ lông của nó, tao nhã bước vào.

“Thưa ngài! Xin chờ một chút! Tòa nhà này cấm nuôi thú cưng….” Chợt nghe thấy tiếng gọi của quản lý tòa nhà, YunHo quay đầu lại, viên quản lý nhìn thấy mặt anh thoáng sửng sốt, sau đó lập tức thay ngay bộ mặt tươi cười.

“Ông muốn nói gì vậy?” YunHo kì thực không nghe rõ câu nói của viên quản lý.

“Không có gì, xin ngài cứ tự nhiên!” Viên quản lý cười nịnh nọt nói, sau đó lôi kéo làm quen: “Đây là mèo của ngài sao? Tên là gì vậy? Thật đáng yêu!!!”

YunHo trầm mặc một lúc lâu, viên quản lý cho rằng mình nói sai điều gì đó, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối.

Bỗng nhiên anh nói: “…… Tiểu Hoa”.

Viên quản lý ngước mắt kinh ngạc, YunHo thừa lúc đó bước vào thang máy.

Về tới nhà, anh nhìn nhìn con mèo nhỏ trong lồng ngực, umh… Không, là Tiểu Hoa. Tiểu Hoa cũng nhìn anh, có lẽ là ảo giác, ánh mắt nó dường như ý nói không vừa lòng với cái tên. YunHo không để ý ôm nó đi vào phòng tắm, xả nước ấm cao tầm một ngón tay vào bồn tắm, rồi đem thả con mèo trong đó.

“Vì cái gì mình đường đường là một tổng giám đốc mà phải làm việc này chứ? Thật sự là điên rồi!…. Nhất định phải mau đem cho nó đi….” YunHo vừa tắm cho mèo vừa thì thào tự nói. “Nha? Hóa ra mày là con đực ah…..? Quên đi, dù sao mèo cũng đâu nhìn rõ nhan sắc, đã kêu là Tiểu Hoa cũng đâu sao…..” YunHo lúc tắm phần bụng cho mèo nhỏ ngoài ý muốn biết được giới tính của nó, không ngờ nguyên bản Tiểu Hoa vốn ngoan ngoãn lúc này đột nhiên từ chối đứng lên trốn qua một bên. YunHo một tay bắt nó lại nói:

“Nhất định phải tắm rửa sạch sẽ, bằng không mày đừng nghĩ sẽ được ở lại nhà tao!”

Nếu nhân viên công ty nhìn thấy tổng giám đốc của họ hiện tại mặt đầy bọt xà phòng, vừa tắm cho thú cưng, vừa lẩm bẩm lầu bầu nhất định sẽ kinh ngạc đến rớt cằm mất.

YunHo tắm rửa cho mèo nhỏ xong, dùng khăn mặt xoa xoa lông của nó, lại dùng máy sấy sấy khô. Cuối cùng đặt nó trên cái thảm mềm góc phòng, kệ nó nghịch ngợm, sau đó mở máy tính bắt đầu làm việc.

Thời gian trôi qua chính anh cũng không biết đã làm việc bao lâu, nhìn đồng hồ đã thấy hai giờ sáng vì thế quyết định đi ngủ.

Chính là khi YunHo mặc xong áo ngủ nằm trên giường, phía sau lưng lại xuất hiện một đám lông xù, hung hăng dọa anh nhảy dựng lên. Anh đứng dậy bật đèn kiểm tra, chỉ thấy con mèo nhỏ kia lấy tư thế cực kì thoải mái nằm ngửa giữa giường mà ngủ.

YunHo nhíu mày nhìn Tiểu Hoa, nó đang phát ra tiếng nức nở nhỏ giống như không khỏe. YunHo bế nó thả lại góc tường nói:

“Đây mới là chỗ ngủ của mày!”

Sau đó anh trở lại giường của mình. Nhưng chỉ chốc lát sau, YunHo lại cảm thấy đệm giường chùng xuống, ngay sau đó lại cảm giác chân mình bị một đôi chân nhỏ giẫm đạp, sau đó là cả dị vật lông xù chui vào chăn. Dị vật từng chút từng chút chui lên, nép sát vào lưng YunHo, ngoi mãi đến cổ anh thì dừng lại. YunHo quay đầu lại, qủa nhiên thấy vật nhỏ bình yên nằm phía sau anh, thân thể ẩn sau cái chăn, chỉ lộ ra cái đầu.

Tại sao có thể như vậy?…. Mèo mà cũng muốn ngủ trên giường? Còn phải đắp chăn? Còn muốn giống như người đắp chăn lộ ra cái đầu?

YunHo lại bắt nó thả vào chỗ cũ, chính là chỉ chốc lát sau nó lại leo lên giường, giằng co ba lượt, YunHo quyết định mặc kệ nó vì thật lãng phí thời gian. Quên đi, nó phải có giường mới ngủ được…. Nhất định, mình nhất định phải mau đem nó đi cho thôi…

“Nếu mày dám ở chỗ này đại tiểu tiện tao sẽ đem mày thịt luôn đấy……” Nói xong câu uy hiếp, YunHo nhắm mắt lại, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

.

.

Sáng hôm sau, lúc YunHo rời giường con mèo nhỏ kia vẫn còn trong giấc mộng. Anh đặt trên sàn một bát sữa rồi đi làm.

Tiểu Hoa bị tiếng bụng sôi của mình đánh thức, nó đứng lên, lập tức nhìn thấy bát sữa trên sàn, vì thế nhẹ nhàng nhảy khỏi giường, đem sữa uống sạch không còn một giọt.

Nó quét ánh mắt lên chiếc đồng hồ quả lắc cổ xưa trên tường, giờ này đã sang buổi chiều rồi.

Link! Link! Link!….. Một lúc sau bỗng có một trận biến hóa nổi lên, bóng dáng mèo nhỏ hoàn toàn biến mất mà kỳ lạ hiện ra một thiếu niên vô cùng xinh đẹp, trên người mặc bộ đồ cùng với hoa văn trên lông mèo có chút tương tự. Con ngươi đen láy chớp chớp, lộ ra nụ cười hài lòng.

“Đúng là gặp được người tốt mà …. bằng không thật sự không biết nên làm gì bây giờ…?!” Cậu thì thào lẩm bẩm. “Dù sao thì…. vì cái gì lại kêu mình là Tiểu Hoa ah?! Thật là tầm thường quá! Quên đi…. Anh ta so với người khác bộ dáng cũng không tồi, mình sẽ không thèm so đo làm chi”.

Trí nhớ cậu bay về ba ngày trước, bản thân cũng không phải trong bộ dáng này. Chính mình cũng từng là người, nhưng hiện tại chỉ vào tầm buổi chiều một chút đến bảy giờ tối là ở hình người, hơn nữa không thể khống chế, vừa hết thời gian lại biến thành mèo. Cậu tự nhận mình là người có tư tưởng tiến bộ, ngũ thường hoàn mỹ, đã trải qua chương trình giáo dục đến đại học, chính là lại sống chết cũng không hiểu nổi tại sao mình lại biến thành bộ dáng nửa người nửa mèo chả khác gì quái vật này, cũng không nhớ nổi vì sao mình biến thành bộ dạng này, đến nơi ở và thân thế trước đây cũng đã quên, chỉ biết tên mình là Kim JaeJoong.

Tình trạng như thế khiến cậu lưu lạc n ngày, rốt cuộc đến ngày hôm qua tuyên cáo buông tha tự thân sinh tồn, tự mình tìm đến một ngôi miếu ven đường, quyết định làm một thú cưng lưu lạc, nhưng lại đụng phải chàng trai kia.

Cậu kì thực luôn tin vào khoa học, nhưng sau khi phát hiện mình biến thành bộ dạng như hiện tại mới biết , kì thực tất cả những thứ mình kiên trì tin tưởng đều là chó má…

Hối hận một trận, Kim JaeJoong vốn tính lạc quan quyết định không suy nghĩ thêm nữa cho nhức đầu, vẫn là bụng no thực tế hơn, vì thế bắt đầu tìm kiếm thức ăn trong phòng. Một thanh niên chỉ uống sữa như thế nào có thể đủ no ah.

Cậu mở tủ lạnh phát hiện trừ bỏ bia cùng một ít rượu ngoại cái gì cũng không có, cậu bắt đầu hoài nghi sữa mình vừa uống là biến từ đâu ra? Vì thế JaeJoong bắt đầu mở rộng phạm vi tìm kiếm, rốt cục cũng phát hiện một tập tiền trong ngăn kéo.

“Trời đất?! Tùy tiện nhặt được tiền hình như có điểm không tốt cho lắm…. Chính là….” JaeJoong cau mày tự hỏi, lúc này tiếp tục phát hiện trong ngăn kéo còn có một bức thư đã mở. Nội dung đại khái là một cô gái tên Hyun Ah, là thanh mai trúc mã của Jung YunHo, cũng là người được định kết hôn cùng anh, nàng rõ ràng là hôn thê của YunHo nhưng không hề được anh quan tâm, hai người là hàng xóm, YunHo về thăm nhà cũng có thể thuận tiện đến thăm nàng, chính là YunHo ngay cả nhà cũng không về, gọi điện thoại cũng chưa bao giờ … Aiss ~ Dù sao toàn bộ đều là lời oán giận của đàn bà.

“Tôi cũng không phải là cố ý xem ah… Ai kêu nó lại bị mở ra như thế chứ.” JaeJoong không biết đang cùng ai giải thích “…. Hóa ra anh ta tên Jung YunHo ah”. Bỗng nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu JaeJoong, cậu rút một ít từ tập tiền kia, sau đó bay nhanh xuống tầng.

.

.

.

 Spoiler chap 2

Jaejoong về tới nhà, cậu vừa hát vừa dùng chìa khóa mở cửa đi vào, ngay lúc đó nhìn thấy Yunho đang gấp rút từ trong phòng đi ra…

“Cậu là ai? Vào đây bằng cách nào?”

12 responses

  1. Ai nha ~ Tiểu Hoa quả là đáng yêu đi.

    Tiểu Hoa này giống hệt mèo nhà mình vậy. Cũng là mèo đực vô cùng xinh đẹp đáng yêu. Ngủ thì phải nằm giường, chui vào chăn thò đầu ra ngoài, hoặc chí ít nếu ngủ dưới sàn cũng phải có thảm lót, không bao giờ chịu nằm trực tiếp dưới sàn a ~ Sáng sớm sau khi cửa phòng mình mở thì mèo cưng sẽ chui vào kêu vô cùng nũng nịu, đợi mình vạch chăn ra để nhảy lên giường, chui vào chăn ngủ tiếp với mình đến trưa ý ;))

    Trời đất, Bây giờ Tiểu Hoa JaeJoong cũng như thế này đúng là đáng yêu đến chết. Đáng yêu thế ai mà chịu nổi. Đặc biệt là anh Jung lại thích thú nhỏ đáng yêu, thế thì còn gì bằng.

    Bạn Tiểu Hoa này sao lại bất cẩn, bỏ đi nghịch ngợm để anh Jung bắt gặp chứ. Quả này bạn sắp không được yên thân với JYH rồi =))
    .
    .
    .

    Hôm nay 7/4 rồi, chap mới đâu a ~

    Like

    April 7, 2012 at 2:22 pm

    • *chỉ chỉ*
      đang cài pass nha ;)) tối nay bọn ss sẽ gỡ ngay thôi :)
      Ta cũng từng nuôi mèo nhưng trên cơ bản thì ta thik chó hơn :))
      Mèo hay rụng lông lắm, dính vào chăn, ghét >//<
      Mèo nhà nàng cưng nhỉ :(( nhà ta h ko có nuôi con j hết :-< à quên, có mấy con cá vàng lượn như rang lạc trong bể cá =))

      Like

      April 7, 2012 at 6:35 pm

      • Trời ơi, nó đáng yêu lắm, hệt như Kim Tiểu Hoa ý =)) Chỉ thích bế, thích nựng thôi, không được nói xấu hay quát đâu, nó kêu lên phản bác ngay. Mà chộ ôi, khi bế thì phải bế như ẵm ngửa trẻ con ý, lúc ấy nó sẽ quàng tay ôm lấy người ta nha ~

        Khoản mắt long lanh, chủ vào mèo thường xuyên face to face là chuyện bình thường a ~

        Nhà ta nuôi cả chó, cũng đáng yêu hệt như em mèo cưng kìa.

        Nhiều lúc ta cứ tự hỏi: “Không biết chó và mèo nhà mình có phải do ai biến thành không?” Thực sự là biểu cảm và hành động của chúng giống người lắm ý.

        Ôi ~ chap 3 nhanh đi. Ta muốn thấy lúc mà anh Jung nhìn thấy Tiểu Hoa từ người hoá mèo, từ mèo hoá người cơ =))

        Like

        April 8, 2012 at 1:03 am

  2. ừm. chap 2 có pw. nhưng k có dùng pw chung phải k?

    mong sớm đc đọc. 5ting

    Like

    April 7, 2012 at 6:14 pm

  3. CrazyMouse

    cùng tác giả vs 28 ngày quân sự và Kim thiếu gia lâm nạn a ~~ 2 bộ mình thích cực kì lun, nội dung tình tiết đều cực kì thú vị, hi vọng bộ nì cũng được như thế ^^

    cái công trình leo lên giường của Tiểu Hoa thật là đáng yêu quá đi a ~ Tiểu Hoa Hoa ơi Tiểu Hoa Hoa ~ bỏ tên họ Jung lạnh lùng ấy đi ~ để ta rước “bé cưng” về nhà cho XD

    mà rốt cuộc sao bạn chẻ Kim lại biến thành Tiểu Hoa để rơi vào móng vuốt bạn Jung thế nhỉ ~

    Like

    April 7, 2012 at 7:48 pm

  4. Heaven in sky

    Aaaa~ Ta đọc cái này bên QT nhà Her tỉ tỉ rồi TT^TT Hay cực a! Không ngờ bây giờ có người edit TT^TT Hạnh phúc hạnh phúc wá ê !!! Cố lên !!! ^6^~

    Like

    April 23, 2012 at 1:12 pm

  5. Chap 2. Ghi pas ở đâu.

    Like

    December 31, 2012 at 11:32 pm

  6. Ta k đọc đc. Ức quá

    Like

    December 31, 2012 at 11:35 pm

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s