Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

[One Shot – Extra] 15,25 – Em Không Biết

Phiên ngoi : Em không biết!

Mainstory

Kim JaeJoong còn chưa mở mắt ra, xoang mũi đã dày đặc mùi thuốc khử trùng. Cậu giống như đã mộng một giấc mơ thật dài, nhưng cậu biết đó chính là sự thật.

Ba ngày liền cậu mơ về một người tên Jung Yunho mười năm tuổi.

Giấc một kia là thật, cậu thực sự đã nghĩ mình xuyên qua thời không về lại quá khứ gặp lại Jung Yunho lúc niên thiếu.

Rõ ràng, có thể nói cậu đã mơ thấy bản thân mình với Yunho.

Sau khi làm thủ tục xuất viện, JaeJoong quay trở về căn hộ hai người từng sống.

Một mình ngẩn ngơ trong phòng, hô hấp cũng như ngừng lại.

Bàn gỗ đầu giường có để một khung ảnh. Đó là hình chụp dưới gốc cây anh đào ở Nhật hôm sinh nhật JaeJoong hai mươi tuổi với Yunho.

Đến tầm chiều, cậu ăn mặc gọn gàng, ngồi trên xe bus đến vùng ngoại ô.

Vài năm trước, khu đất hoang này đã được tu sửa lại làm thành nghĩa trang, gian xưởng bỏ không kia cũng không còn. JaeJoong mua một bó hoa cúc trắng trong một hàng hoa ven đường đi vào khu mộ. Người gác cổng vừa thấy cậu đã nói: “Người đã chết không thể sống lại, cậu không cần thương tâm đến mức té xỉu như thế nữa!”

JaeJoong mím mím môi, không nói gì đi lên núi, nơi đó có mộ Yunho. Trước mộ anh đã đặt một bó hoa cúc vàng, cậu cũng không ngạc nhiên lắm, có lẽ người nhà anh đã đến đây trước rồi.

Cậu ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống, sau đó đưa tay lên vuốt bức ảnh chàng thanh niên có đôi mắt sáng ngời đang cười thật vui vẻ.

“Em đã mơ thấy anh, khi đó anh còn chưa nhổ cái rang khểnh kia ah!”

“Anh mỗi ngày đều mang thức ăn đến cho em ăn…lại không biết em là ai. Thật khờ mà, nếu em là người xấu thì sao đây? Anh đúng là đồ ngốc!”

“Ngu ngốc, hoàn toàn không phát hiện người khác căn bản không thể thấy em, lại còn tin tưởng vào một người không tồn tại như em chứ!”

“….. Ngốc ah….Em rất muốn gặp anh!”

JaeJoong vùi mặt trong lòng bàn tay, tưởng như nơi đó vẫn còn lưu lại hơi ấm của Yunho vậy.

Về đến nhà, JaeJoong nặng nề chìm vào giấc ngủ. Trong giấc ngủ cậu lại nằm mơ, khi tỉnh lại khóe mắt đã ngập nước. Cậu cũng không nhớ nội dung giấc mơ, nhưng chắc chắn là có liên quan đến Yunho.

Trên thế giới này người có thể khiến JaeJoong khóc chỉ có mình Yunho mà thôi.

Cậu mơ màng ngồi dậy định xuống giường, chân lại không cẩn thận đá dép lê vào trong gầm giường. JaeJoong nhếch môi cười mệt mỏi cúi xuống, miệng lẩm nhẩm: “Chỉ là cảm mạo thông thường thôi, phải đi dép mới được!”

Ngón tay sờ soạng lại ngoài ý muốn đụng phải một vật cứng cứng lành lạnh bị che kín trong một tấm vải bạt đầy bụi. Cậu nhíu mày kéo nó ra. Hóa ra là một hộp sắt đã hoen gỉ, không còn nhận ra hình dạng ban đầu của nó nữa.

Hai người cùng sống chung, đây không phải đồ của JaeJoong thì chỉ có thể là của Yunho thôi.

“Là của anh sao? Cái gì ah? Sao giấu kĩ vậy chứ?…..”

Mở nắp hộp ra, bên trong chỉ có quyển sổ nhật kí bìa da đã cũ. Không cần hỏi cậu vì sao biết đây là nhật kí mà không phải thứ gì khác, vì trên mặt bìa có ghi hàng chữ rất to “Nhật kí Jung Yunho”.

JaeJoong ha ha cười hai tiếng, mở trang thứ nhất ra, nhìn ngày tháng cũng biết chủ nhân của nó từ nhỏ đã viết nhật kí. Bên trong kể một chút chuyện nhỏ hàng ngày, rất có phong cách của một quyển sổ thu chi. Lật vài tờ tiếp theo, vẫn là nội dung tương tự như thế nhưng JaeJoong lại có vẻ rất hứng thú.

Đại khái qua vài chục trang, thời điểm đến một sự kiến mấu chốt khiến tay JaeJoong run rẩy.

【 Ngày X tháng X năm 20XX, trời mưa to…. Tôi gặp cậu. Lúc đầu suýt hù chết tôi, tưởng là người chết chứ…… Cậu thực sự rất bí ẩn. Tôi biết dùng từ xinh đẹp để hình dung về một chàng trai rất kì quái nhưng từ đó luôn xuất hiện trong đầu tôi khi nhìn thấy cậu】

【 Ngày X tháng X năm 20XX, mưa nhỏ hơn. Tôi lại đi đến nhà xưởng bỏ hoang kia. Cậu ấy nhìn thấy tôi cầm bánh mì sữa đến thì giật mình kinh ngạc, tôi lại cảm thấy như thế rất thú vị. Thượng đế thật không công bằng, vì cái gì tạo ra những người dù không làm gì cũng khiến cảnh đẹp ý vui?! Nhưng ánh mắt của cậu ấy đôi khi khiến tôi hoảng hốt, khi cậu nhìn tôi chăm chú mà không nói lời nào, ánh mắt đó tựa như không hề có sức sống, giống như giây tiếp theo cậu ta sẽ biến mất ngay trước mặt tôi vậy】

【 Ngày X tháng X năm 20XX…. Ừm, tôi sẽ nhớ kỹ. Cậu ấy thích ăn cơm gà cà ri. Ăn xong cậu ấy còn muốn tôi dẫn đi chơi. Tôi rất vui, rốt cuộc cậu ấy cũng chủ động bắt chuyện với tôi. Nhưng mà tay cậu ấy thật lạnh?! Tôi dẫn cậu đến những quầy hàng rong ven đường, còn hỏi cậu có thích búp bê không, chủ quầy còn nhìn tôi bằng ánh mắt kì quái, giống như đang nhìn một kẻ điên vậy…..

Trước khi trở về, cậu ấy giữ tôi lại, hỏi một vấn đề rất kì lạ, nói những câu cũng rất kìa quái làm cho tôi cả đêm mất ngủ.

Cậu ấy nói, nếu về sau anh gặp lại em nhất định phải nhớ kĩ, em yêu anh.

Ba chữ kia ầm ập đánh vào óc tôi. Không được, nhất định ngày mai tôi phải hỏi kĩ lại xem ý cậu ta là gì mới được 】

【 Ngày X tháng X năm 20XX, cậu ấy đi rồi! 】

Một nỗi chua sót cay cay đánh thẳng lên huyệt thái dương JaeJoong, cậu thẫn thờ lật tiếp trang sau.

Một khoảng thời gian trống rỗng không lưu lại, phải đến cả tháng sau lưu bút mới được viết tiếp.

【 Ngày X tháng X năm 20XX, có học sinh tên Kim JaeJoong mới chuyển trường đến, ngồi cùng bàn với tôi. Tôi rốt cuộc cũng biết được tên cậu là gì rồi. Tôi còn không khỏi hoài nghi ba ngày kia phải chăng là ảo giác của tôi hay không nữa 】

【 Ngày X tháng X năm 20XX, trời râm mát. Khuôn mặt Kim JaeJoong lúc này có chút trẻ con, tôi tinh tế đánh giá đường nét khuôn mặt cậu. Ừm, thật đẹp! Nhưng cậu ta đột nhiên quay đầu lại nói, cậu nhìn cái gì?! Ngữ khí kia thật làm tôi tức chết. Tôi rất muốn hỏi cậu ta có còn nhớ tôi không. Nhưng mà không được, cậu ta nhất định sẽ nghĩ tôi bị bệnh thần kinh cho xem. Cứ để từ từ qua một thời gian xem đã 】

【 Ngày X tháng X năm 20XX, trời quang. Cậu ta bị té xỉu trên sân học thể dục khiến tôi hoảng sợ. Khuôn mặt nhỏ trắng bệch như tượng… Tôi vội vàng bế cậu đến phòng y tế, ngạc nhiên nghĩ thầm, cậu ta thực nhẹ…. Có lầm hay không?! Mùa hè nóng vậy cũng có thể bị cảm sao?! Tôi chờ cậu ta tỉnh lại. Câu đầu tiên mà tôi nói khi cậu tỉnh có lẽ rất tức cười, mùa hè mà bị cảm thật ngu ngốc. Kim JaeJoong trừng mắt nhìn tôi, nửa ngày cũng không nghẹn ra nổi một chữ, mặt đỏ bừng. Ha ha, cảm giác này thật thoải mái.

Còn có, ánh mắt cậu lúc này tràn ngập sức sống, xinh đẹp tựa ngọc lưu ly vậy…. Tôi rất thích.

….. Tôi đã biết, cậu ta cái gì cũng không còn nhớ nữa rồi. Có lẽ đó đúng là ảo giác, hoặc là một giấc mộng liên hồi ah? 】

【 Ngày X tháng X năm 20XX, trời quang. Hôm nay ngủ quên trong tiết toán, lại còn bị giáo viên phát hiện. Bị nhéo còn bị ông thầy mắng cho một trận. Tôi thề tôi đã thấy lúc đó Kim JaeJoong ngồi bên cạnh cười đến híp mắt】

【 Ngày X tháng X năm 20XX, trời vẫn rất đẹp. Thời tiết gần đây rất tốt, chính là có chút nóng. Nhưng mà cậu ta ngay cả mồ hôi cũng không có, thật thần kì…. Hôm nay tan học, trong lúc vô ý nhìn thấy cảnh một nữ sinh tỏ tình với cậu ta. Tôi có chút buồn khổ, cậu nhóc này nổi tiếng thay người yêu như thay áo, mới vài ngày đã thay một người….. Cậu ta không phải đã nói muốn tôi nhớ kí câu ‘Em yêu anh’ sao? Hiện tại lại đi ôm người khác là có ý gì?! 】

【 Ngày X tháng X năm 20XX, cậu ta nói tôi rất phiền, giống hệt bà mẹ già, cái gì cũng quản cậu ta. Tôi không nói gì nhưng tâm thấy rất vui. Vì cái gì mà vui hả? Không biết, vui chính là vui thôi】

Những trang kế tiếp đều chỉ kể về duy nhất một người.

JaeJoong ngồi bệt trên nền đất lạnh lẽo đến tận xương nhịn không được rơi lệ.

Qua học kì thứ nhất, Kim JaeJoong và Jung Yunho đã trở thành bạn bè dính lấy nhau như hình với bóng.

Chính là như Yunho nói thích JaeJoong, còn cậu có thích anh không? Đây là lần đầu tiên anh thổ lộ nhưng lại bị JaeJoong cho một bạt tai, còn nói ghê tởm đồng tính luyến ái. Biển tình của anh lúc đó thực bình tĩnh, nhưng thống khổ đã lộ rõ trong ánh mắt, sau đó không nói một lời nào bỏ đi.

Ngày hôm sau Yunho vẫn cư xử bình thường với cậu, giống như chuyện hôm qua chưa từng phát sinh. JaeJoong trong lòng cảm thấy sợ hãi, xin đổi vị trí. Từ đó về sau hai người không còn liên hệ, mỗi người một nơi. Sau khi tan học Yunho vẫn luôn giữ thói quen dừng ở cửa lớp một hai giây rồi mới rời đi.

Tình trạng xấu hổ như vậy cứ thế diễn ra giằng co cả một học kì.

Lớp 11 bắt đầu phân ban, JaeJoong nhìn lén thấy Yunho chọn ban tự nhiên vì thế không chút do dự chọn ban xã hội. Một người học ở lầu một, một người tận tầng năm, xa xa đã rất khó thấy đối phương rồi. Tâm trạng của JaeJoong ngày càng không thoải mái, nhưng lại ngại không còn mặt mũi nào để giải thích, càng thêm không biết nên đối với anh như thế nào.

Sau khi thi vào đại học, trước khi tốt nghiệp, Yunho bất ngờ hẹn gặp cậu: JaeJoong, tôi chờ cậu trước cổng trường.

Thời gian hẹn là tầm chạng vạng 6h, nhưng JaeJoong lại do dự đến tận 10h tối.

Cậu ngay đến quần áo cũng không kịp thay đã chạy ra khỏi nhà. Chạy bộ mấy cây số đến cổng trường, nơi đó một bóng người cũng không có. Cậu gấp đến độ cuống hết cả lên, muốn cầm điện thoại hỏi anh đang ở đâu lại nghĩ nhỡ đâu anh lừa cậu thì sao?

Khốn!

Jung Yunho cậu ngàn vạn lần không thể diễn tiết mục nhàm chán này trên người tôi được!!

JaeJoong gào thét trong lòng vội chạy tới cửa phía nam, lại từ cửa nam chạy tới cửa bắc, thẳng đến khi chạy vòng quanh trường rồi mới thôi. Nhưng vẫn không thấy một người nào cả. Cậu thở dốc hồng hộc, tuyệt vọng đứng một chỗ nghĩ Yunho chắc đã đi mất rồi, anh thực ngốc nhưng không ngốc đến mức chờ mình trong bốn tiếng đồng hồ đi.

Nhưng vào lúc Yunho gọi tên cậu ở phía sau, JaeJoong tin thượng đế vẫn còn tồn tại.

Yunho nói anh đã không còn thích cậu nữa, hy vọng có thể quay về làm bạn bè. Vì thế hai người lại làm hòa, nhưng mà khó có thể như ban đầu được nữa.

Thời điểm Yunho xuất hiện trước mặt cậu, JaeJoong không thể giải thích nổi tại sao mình lại xúc động đến mức ôm chầm lấy anh. Lại càng không hiểu vì sao lúc Yunho nói không thích cậu nữa ngực tự nhiên trào lên cảm giác khó chịu.

Lên Đại học vẫn ở cùng một chỗ. Sau học kì thứ nhất, JaeJoong bàn với Yunho muốn ra ngoài thuê nhà trọ.

Sinh nhật 19 tuổi, JaeJoong uống quá say, ma xui quỷ khiến ôm chầm lấy Yunho, điên cuồng hôn anh đến mức không cẩn thận mà thất thân. Sáng sớm hôm sau, Yunho cúi đầu xin lỗi cậu, lại bị JaeJoong quát cho một trận.

“Còn giả bộ! Anh cứ tiếp tục giả bộ đi! Anh còn cho rằng tôi không biết sao?! Từ trước đến giờ luôn thích tôi mà đến giờ còn xin lỗi, ông đây không cần kiểu xin lỗi như thế!”

Yunho nhíu mày nói: “Thật thô lỗ!…”

JaeJoong trừng mắt liếc anh, Yunho cười hì hì ôm cậu xoay tới xoay lui.

“Đừng xoay nữa! Tôi chóng mặt!”

“Thắt lưng còn đau không?”

JaeJoong cho anh một cái tát nhưng thực chất không hề dùng lực.

Từ 19 đến 25 tuổi, năm nào Yunho cũng tổ chức sinh nhật cho cậu, và bao giờ cũng nói cùng một câu: Anh yêu em, em có yêu anh không?

JaeJoong còn tưởng rằng anh hỏi chơi nên đều gật đầu cho có lệ. Mãi cho đến khi Yunho gặp tai nạn máy bay, JaeJoong lúc này mới hối hận sao trước đây không nói với anh câu “Em yêu anh!”

Ba chữ đơn giản như vậy mà cậu lại chưa từng nói với anh.

Nước mắt từng giọt từng giọt nóng hổi rơi trên sàn gỗ, JaeJoong thất thần, ngực trào lên một cảm giác đau đớn khó tả, tay cậu nắm chặt đến mức hằn sâu dấu vết trên da thịt.

Vì cái gì cậu chưa thực sự nói với anh câu “Em cũng yêu anh”?

Trang sách ố vàng bị gió thổi bay đến tờ cuối cùng.

【 Cho dù em có nhớ hay không, có biết hay không………. Em đã từng hỏi anh “Nếu biết rõ bản thân sắp chết mà còn yêu thương người khác anh có hối hận không?”, hiện tại anh có thể trả lời………. Anh không hề hối hận vì đã yêu em. Anh chỉ hối hận vì đã trêu trọc em. Đồ ngốc ah, nếu anh chết, em nhất định sẽ rất thương tâm. Khi đó nhất định không được khóc, bộ dáng em khóc thực xấu………. Được rồi, anh cho phép em khóc một phút đấy.

Nếu, chỉ là giả thiết mà thôi………. Anh thực sự chết đi, em nhất định phải sống thật tốt. 】

Chính vào ngày anh bay sangLondonđể giải quyết một vụ làm ăn mấy hôm trước……… Lệ rơi đầy mặt, JaeJoong lấy tay gạt nước mắt nhưng không hiểu sao càng gạt lệ càng rơi.

____ Có phải hay không, anh đã sớm đoán được chuyện này nên mới viết ra những lời lẽ như thế?

Cậu khóc nghẹn ngào, nằm mộng luôn mơ thấy anh.

Trong mơ anh đến bên JaeJoong khiến cậu mỉm cười, không muốn tỉnh lại, bởi vậy cũng đã bỏ lỡ tiếng điện thoại vang lên từ phòng khách.

Tích một tiếng, lời nhắn bắt đầu được lưu lại.

“JaeJoong ah……..”

TV dưới lầu phát ra tin tức, giọng phát thanh viên cứng nhắc đều đều: “Chuyến bay đếnLondontrước đó gặp tai nạn, 232 hành khách không còn người nào sống sót và hai người mất tích. Vào lúc năm giờ rạng sáng nay, đài truyền hình đã nhận được thông tin xác thực, đại thiếu gia Jung Yunho 25 tuổi của tập đoàn Jung.Co đã trôi dạt trên biển nhiều ngày và tình cờ có một thuyền đánh cá đã cứu được. Tuy nhiên thân thể bị thương quá nặng, trên người lại không có giấy tờ tùy thân nên không thể chứng nhận được thân phận thật. Trước mắt bác sĩ đã xác nhận Jung thiếu gia đã qua thời kì nguy hiểm, hiện đang được điều trị tại bệnh viện XX……..”

.

~ Kết Thúc Extra ~

————————————

Mây: Lúc đầu ta không hiểu tại sao tên truyện lại là 15,25. Nhưng sau khi đọc hết truyện ta mới nhận ra một điều. Một Jung Yunho từ 15 đến 25 tuổi cũng chỉ yêu một mình Kim JaeJoong mà thôi. Thực tế trong truyện này ta cảm thấy Yunho yêu JaeJoong nhiều hơn là JaeJoong yêu Yunho. Và JaeJoong thì đúng theo kiểu vật mất đi rồi mới thấy quý giá. Ta cảm thấy Jae như trẻ con muốn giữ đồ hơn là yêu. Ta cũng không thích phần phiên ngoại lắm, ta thích phần chính văn hơn. Có lẽ dạo này thích SE =))


Hye: Với ta, bộ này extra đã làm nổi bật câu truyện. Ta có lẽ thích extra hơn, nhưng ta không ưng cái kết của nó, thực sự để Yunho còn sống là nhân đạo quá, cám giác làm ta bị hụt hẫng nhiều hơn là “vỡ òa trong hạnh phúc”.

Là có dụng ý của tác giả khi nhân vật chính của mainstory và extra lần lượt là Yunho và Jaejoong, và cũng là tác giả cố ý khi để tình tiết “tôi đã quên không nói…” được lặp lại. Có lẽ, au đã cho Yunho thời gian để nói thì cũng sẽ cho Jaejoong cơ hội bày tỏ.

Thêm nữa, ta không cho rằng tình cảm của Jaejoong trong này là “trẻ con giữ đồ hơn là yêu”.

6 responses

  1. à há, cuối cùng cũng thấy extra
    tuy là người trung thành với HE, nhưng cũng hơi hụt hẫng với cái kết
    nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tai nạn chết là cái kết lãng xẹt đáng bị phỉ nhổ trong trường hợp thiên hạ thái bình nên cái kết thế là ok
    dù sao thì khá thích fic này, lạ miệng và do trời ở đây đang mưa chăng :)), đùa thôi, fic vs bản edit hay

    Like

    April 22, 2012 at 8:55 pm

  2. Coi bộ ý kiến của Hye khác ta ah =))))) Ta vẫn thích cái phần chính văn hơn, kết thúc hạnh phúc mà làm ngta hụt hẫng :(

    Like

    April 23, 2012 at 2:36 am

  3. hanjaeyoon

    Chuyện này ta thích phần extra hơn chuyện chính. Vì ta bias Yun cho nên ta cấm tiệt Yun chết. lúc đầu đọc chuyện chính ta thề chẳng hiểu gì hết luôn, đọc sang Extra mới thấy vỡ ra nhiều điều. Ta thích cách dẫn chuyện, thích cái cách Yun chung tình và yêu Jae như thế. Dù đúng là giống với nhiều nàng, ta bắt đầu chấp nhận chuyện Yun ngỏm thì tự nhiên ảnh sống lại cũng hơi hụt hẫng (hấp thật nhỉ?)

    Like

    August 10, 2012 at 12:50 am

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s