Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Em Là Mèo Nhỏ Của Anh – Chương 24

Chương 24

Yunho đem Jaejoong về nhà, trên đường một câu cũng không nói. Jaejoong có điểm bất an nhìn sắc mặt tối sầm của anh, cũng không dám nói chuyện.

Vào cửa, Yunho liền thả lỏng tay Jaejoong ra, sau đó ngồi xuống ghế salon cau mày nhìn cậu.

« Sao lại như thế? »

« Ah? »

« Em nói xem sao lại chạy vào chỗ đó? » Yunho thở sâu nói.

« Chính là… người kia truy đuổi em, cho nên em liền…. » Jaejoong lắp bắp, cực lực muốn nói rõ ràng.

« Đó là bởi vì em chạy trước nên mới thế không phải sao? »

« …. Đó là vì anh ta… Nói như thế nào chính là anh ta giữ chặt em, em không nghĩ được gì lại không thể thừa nhận nên chỉ có thể chạy… »

« Em chạy cái gì ah! Em mặc kệ anh ta đưa em trở về không phải cũng tốt sao?! Hết thảy đều để anh giải quyết là ổn! »

« Lúc ấy…. Không thể nghĩ nhiều như thế được…. » Jaejoong thấy Yunho tức giận sợ hãi rụt cổ lại.

« Còn có, ai cho phép em tùy tiện ra khỏi nhà?! »

« …. Không có… » Jaejoong nói xong chợt thấy có gì đó không đúng, bỗng nhiên hùng hổ nói : « Em không đi? Em không ra ngoài mà ở trong phòng để cho cái gì đó Heechul kia nhìn thấy em biến thành người hả? Anh căn bản không hiểu tình trạng của người ta. Em đã không tức giận với anh rồi còn hướng người ta rống giận cái gì?! »

Yunho nhất thời nghẹn lời, bởi vì Jaejoong nửa người nửa mèo đối với anh đã quá bình thường rồi cho nên anh cũng không để ý nhiều như thế.

Jaejoong thấy Yunho không nói gì càng lấn tới, lập tức tuôn ra hết bất mãn : « Còn có ah, nếu em lúc đó không chạy để anh bạn thám tử gì đó của anh bắt về, Heechul lại đã gặp em rồi, lúc đó giải thích sao? Thật sự là…. Hung hăng cái gì… »

« Anh cũng không tin lấy đầu óc không được mấy phân lượng như em lúc đó nghĩ được đến thế! » Yunho càng tức giận.

Jaejoong lúc ấy quả thực không nghĩ nhiều như vậy, chính là nếu cậu thừa nhận thì đã không phải chạy và không lạc đường rồi.

« Đương nhiên là có! Cái gì mà đầu không có mấy phân lượng, cũng không phải cũng giống đầu anh hả?! Anh còn phát hỏa vớ vẩn với em cái gì?! Anh lợi hại, anh có lý, thế thì không cần tìm em về ah!! »

« Em!…. » Yunho tức giận cực điểm, đây không phải lần đầu hai người cãi nhau, anh cũng biết tính cậu vốn là thế nhưng vẫn không nhịn được phát hỏa, anh lấy tay dùng sức đem Jaejoong ném lên ghế salon.

« Anh không đi tìm em? Anh không đi tìm em có thể trở về chắc?! Không có anh thì bằng năng lực của em có thể sống đến bây giờ sao?!! »

« Anh ít quản em đi! Đồ khốn! » Tâm Jaejoong truyền đến trận đau đớn, cảm giác mấy câu nói kia hung  hăng đánh thẳng vào mặt cậu, mắt đã bắt đầu ngập nước. « Em không cần ai nuôi vẫn có thể sống được. Anh cho anh là ai?! Không cần anh tìm về! Cùng lắm thì em vĩnh viễn không trở về cũng không sao! »

« Em nói cái gì?! » Yunho đè thấp thanh âm, tay nắm càng chặt, ngón tay kiềm giữ Jaejoong cơ hồ chết lặng.

« Em nói em không có anh Jung Yunho vẫn có thể sống tốt! »

« Được? Vẫn có thể sống tốt? Còn vĩnh viễn không trở lại? » Yunho cúi gần mặt xuống. Jaejoong cảm giác hơi thở lạnh như băng của anh hoảng sợ. « Ah ~ Tôi hiểu rồi! Cậu nghĩ muốn để người khác nuôi dưỡng? Sau đó cũng giống như với tôi, nhảy lên giường người đó? »

Jaejoong sắc mặt trắng bệch, không thể tin được trừng to mắt : « Anh…. Hóa ra anh vẫn luôn nghĩ em như thế? »

« …. » Yunho không nói tiếp, chỉ trừng mắt lạnh lùng nhìn Jaejoong.

« Buông! » Jaejoong nhắm mắt lại nói. Yunho không hề động đậy, Jaejoong hung hăng gạt anh ra. Lần này cậu không khóc, lần cãi nhau này với những lần trước không giống nhau.

« Jaejoong…. » Yunho biết mình vừa nãy nói hơi quá đáng.

Jaejoong không nói gì, đem chính mình cuộn tròn trên salon, nhắm hai mắt lại.

Nửa đêm Yunho đi đến trước sô pha, đem Jaejoong đã sớm biến thành mèo ôm lấy đặt lên giường. Nhưng ngày hôm sau, cho dù đã quá chiều rồi, Jaejoong vẫn là trong bộ dáng mèo, không biến lại thành chàng trai xinh đẹp tươi cười kia nữa.

~o0o~

Yoochun vô cùng ảo não, y cảm thấy chính mình bị vũ nhục. Nghĩ đến việc chính y là một thám tử lừng danh trong giới cư nhiên ngay cả một người tìm cũng không xong, thậm chí tìm được rồi lại để chạy mất, như thế y không uất ức làm sao được.

Kỳ thực Yoochun là một người không có chí tiến thủ. Đầu óc thông minh nhưng chưa bao giờ chú ý làm việc. Khi còn học trung học y có tham gia đội bóng rổ, trước mỗi trận đấu đội trưởng đều phải tìm gì đó kích thích ý chí chiến đấu của y, đến trận đấu mới có thể phát huy khả năng, bằng không y nhất định lười biếng không thèm đánh luôn.

Trở thành thám tử sau này cũng là vì bị kích. Mà lần tìm Jaejoong chạy trốn lần này đã khơi dậy kích thích trong y, vì thế giống như y tự mở chốt khóa, bắt đầu tích cực làm việc.

Từ ngày trở về sau hôm đó y bắt đầu vận dụng hết khả năng tra án, muốn tìm hồ sơ ghi chép dấu vết về Kim Jaejoong. Phía trước là nơi đăng kí hộ khẩu, hiện tại y chỉ có thể tìm kiếm từ nơi này sau đó mở rộng phạm vi. Hơn nữa đem tinh lực phân tán bên ngoài không bằng tập trung vào một chỗ, đặc biệt là từ sau khi phát hiện Jaejoong xuất hiện ở khu vực kia. Kỳ thật y vẫn cảm thấy phản ứng ngày đó của Yunho không hợp lẽ thường cho lắm, vì thế tính toán phải tìm hiểu rõ ràng tư liệu của Kim Jaejoong để tra xét.

Quả nhiên sự kích thích này mang đến hiệu quả rất tốt, y lập tức tìm được tin tức. Tại một bệnh viện gần đó có một bệnh nhân tên Kim Jaejoong.

« Cậu nói thật hả? »

« Đúng vậy, chính xác, tên Kim Jaejoong, hơn nữa tên này cũng đâu có phổ biến! »

« Thật tốt quá! Cậu ta nằm ở viện nào? » Yoochun nhíu mày, lần trước gặp mặt đến hôm nay mới có hai ngày, như thế nào đã nằm viện rồi!?

« Umh, đúng vậy, hơn nữa lại là người thực vật, đã nằm đó nửa năm nay rồi…. »

« Cái gì?! » Yoochun không tin nổi mở lớn hai mắt.

« Làm sao thế? »

« …. Tám chín phần là tìm sai người ồi, lại phiền cậu tiếp tục điều tra tiếp, vất vả rồi! » Yoochun nhớ ngày đó cậu ta chạy trốn như bay, thoáng cái đã không thấy bóng dáng, một loại thất vọng xông lên tận óc.

« Anh sao có thể khẳng định tìm lầm? » Thanh âm nghi hoặc truyền đến từ đầu dây bên kia.

« Không có gì! Mai tôi sẽ vào bệnh viện đó xác nhận một chút. Vất vả cho cậu rồi! »

« Không sao, anh trước kia cũng giúp tôi rất nhiều! »

Yoochun đặt điện thoại xuống hơi nhíu mày. Vừa nghĩ tới thật vất vả mới có bước đột phá lại thành hư không, không khỏi thất vọng đứng lên. Nhắc tới bệnh viện, Yoochun lại nghĩ đến cậu bé kia, thật lâu rồi không gặp từ hôm đó…

~o0o~

Yunho nhìn về phía đồng hồ báo thức trên tường, lại nhìn đồng hồ đeo tay một chút, cuối cùng vác máy tính ra xác nhận thời gian. Quả thực đã sang buổi chiều rồi. Anh có chút kinh hoảng nhìn đến tiểu miêu nằm úp sấp lười biếng trên giường.

« Jaejoong? »

Vật nhỏ trên giường không phản ứng.

« Jaejoong? Thân thể em….? » Như thế nào vẫn là bộ dáng của mèo thế này?

Vẫn không có phản ứng.

« Em…. Có phải hay không vẫn còn giận anh? » Yunho thanh âm chứa đầy bất an.

Vẫn không có phản ứng. Yunho rốt cuộc nhịn không nổi dùng tay bế mèo nhỏ lên, nhìn thẳng vào ánh mắt nó.

Không phải Jaejoong!

Yunho không hiểu sao mình đã vội xác định như vậy, nhưng anh biết, mèo nhỏ này đã không phải là Jaejoong nữa. Không còn là ánh mắt ngập nước quen thuộc, cũng không còn linh hoạt ngọ nguậy đầu như trước nữa.

Không phải Jaejoong!

Kết luận đáng sợ này cơ hồ làm cho Yunho không đứng vững nổi nữa. Cậu đi rồi…. Anh không thấy cậu nữa….

Yunho bế vật nhỏ trong tay, lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi lạnh. Anh thậm chí không biết tìm cậu nơi nào, anh còn không biết Jaejoong còn sống hay đã chết?… Cảm giác suy sụp đánh thẳng vào tim anh, làm anh tuyệt vọng như rơi vào địa ngục.

Cậu như thế nào như thế đã rời đi?… Cậu còn chưa nghe anh giải thích mà… Chẳng lẽ vẫn giận anh?

Trở về đi! Cầu xin em đừng dùng phương pháp này trừng phạt anh…..

.

.

.

Spoiler Chương 24

« Ngủ đã lâu như thế anh không phải là nên tỉnh rồi sao? Trong nhà không có ai nấu cơm, em rất đói…. »

Cảm giác sai sao? Nó như thế nào cảm thấy lông mi cậu run rẩy…

Nhìn về phía Jaejoong, khiếp sợ phát hiện khóe mắt cậu có một giọt nước mắt chảy xuống.

« Bác sĩ! Bác sĩ! » Junsu hướng ngoài phòng gọi lớn, không đầy hai mươi giây sau, bác sĩ đã tiến vào.

« Anh trai tôi… anh ấy có phản ứng! »

 …

Umh! Khai luôn, xì poi lừa tềnh đấy :-“

 

Mini PRJ 55555:

Chap sau là chap 25(5×5) vì vậy namechanW mở prj nho nhỏ này (để câu comm trá hình phát)

Mọi người đoán thử chuyện gì sẽ xảy ra trong những chap sau nào ;))

Ai là người tưởng tượng được câu chuyện đi xa nhất (aka ko liên quan gì đến bản gốc nhất :)) (nhưng vẫn phải logic vs những chap cũ và xì poi nhá :”>) thì sẽ được tặng pass 5 chap tiếp theo ngay sau khi fic được post.

Giải thường sẽ dành cho 5 người chém bão bùng nhất và 5 người comm đầu tiên (tất nhiên, những comm đó vẫn phải dự đoán câu chuyện nha, ko thì ko tính :”>)

Những bạn ko nhận được pass cũng ko cần lo lắng, bọn mình sẽ gỡ pass sau 5 ngày chap  đó được post :))

Chú ý: pass này không phải pass chung trong nhà nhé ;)) vậy nên mới tính là phần thưởng chứ :”>

PS: được 5 số 5 chưa nhỉ?! *đếm đếm*

48 responses

  1. S ơi e cũng tham gia giải pass nhưg k biết có đk nhận pass k :|

    Like

    May 12, 2012 at 10:33 pm

  2. S ơi s gửi vào mail Tj_pro1996@yahoo.com giúp e đk k? Mail kia khôg fải của e :|

    Like

    May 13, 2012 at 10:55 am

  3. Ack, có phải mọi người đổi pass ko vầy ??? Sao mình dùng pass vẫn xài cho các chap có H khác ko mở được chap 25 vầy ??

    Like

    May 13, 2012 at 9:57 pm

  4. Mai Pham

    Ay ta thấy chỉ 5 ng` đầu tiên dc nên lúc đọc thì cũng ko cmt, huhu
    biết thế ta cũng cmt cho ròi
    ngày nào cũng zô hóng mấy nàng mở pass chap 25
    chừng nào mấy nàng mới mở zậy :(

    Like

    May 14, 2012 at 4:47 am

  5. Cass

    Ss ơi vậy có thể share pass cho em không ajh.
    Em thật sự rất rất yêu fic này mà không được đọc mong ss giúp em rủ lòng thương em với.
    Mail: tranthungacass@gmail.com
    Cam ơn ss nhiều nhiều

    Like

    May 16, 2012 at 6:03 pm

  6. Sau năm ngày rồi sao mà pass vẫn chưa mở đc hả các bạn? Mình bận quá nên cũng ko nóng vội lắm nên đợi đc, nhưng mà đến ngày 16 rồi mà mình vẫn chưa thấy nó mở + cả hai chap sau 26, 27 cũng để pass nhưng mình lại ko mở đc :-/

    Like

    May 16, 2012 at 6:15 pm

  7. hức tại lười com nên thảm thế này đây
    quá 5 ngày rùi sao k ai nhớ gỡ pass thế Y_Y

    Like

    May 16, 2012 at 8:15 pm

  8. Cristy Anh

    Ơ, sao mình nhận dc pass rùi copy paste zô chap 27 k dc >”<, chắc xra lỗi gì rồi, huhu

    Like

    May 16, 2012 at 9:19 pm

  9. hic, qua 5 ngày rồi sao chưa được mở Pass, ngày nào mình cũng vô dòm hết >”<

    Like

    May 16, 2012 at 11:35 pm

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s