Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Hô Hấp – Chương 1

Chương 1

Jung Yunho cầm hồ sơ bệnh viện, vừa đi vừa nói qua về hồ sơ bệnh  lý cùng phương pháp chữa trị của bệnh nhân cho một bác sĩ thực tập nghe. Vị bác sĩ thực tập kia chăm chú cẩn thận đi theo bước chân hắn, cố gắng ghi nhớ từng câu từng chữ hắn nói. Jung Yunho tuy tuổi còn trẻ nhưng đã là bác sĩ đứng đầu khoa não bệnh viện KA. Bác sĩ thực tập đi theo hắn lộ rõ vài phần ngưỡng mộ, kính trọng cùng sùng bái. Cậu ta biết Jung Yunho có năng lực, trong bệnh viện KA này quan hệ cũng tốt, dù sao không phải ai trẻ tuổi như thế cũng có thể leo lên làm trưởng khoa như hắn. Suy nghĩ bỗng nhiên ngắt mạch, lúc lấy lại tinh thần, Yunho đã đứng ngay trước mặt, nhìn chằm chằm vào cậu, rồi đưa cho cậu bệnh án.

“Vừa nãy những lời tôi nói đã nhớ kỹ chưa?”

Vị bác sĩ thực tập gật đầu thật mạnh. Jung Yunho trước mặt cũng không cười không giận, ánh mắt có chút cao ngạo của một người đàn ông hai mươi bảy tuổi mang vẻ bình tĩnh, thong dong. Cậu bác sĩ vẫn thường nghĩ đến người vợ tương lại của Yunho trông sẽ như thế nào, nhanh nhẹn đáng yêu, hay là dịu dàng nhã nhặn?!

Bên cạnh bỗng truyền tới tiếng hô nhỏ kích động của một hộ lý, còn có tiếng xì xào bàn tán phấn khích. Cậu bác sĩ thực tập nhìn theo hướng nhóm y tá chỉ trỏ, hóa ra ở ngay khu VIP của bệnh viện xuất hiện một chiếc Porsche, loại xe thể thao mới nhất năm nay. Tại một nơi mang tính trang trọng nghiêm túc như bệnh viện này thì chiếc xe kia thật sự là vô cùng khoa trương.

Cậu bác sĩ trẻ nhịn không được thở dài than thở.

“Chẳng lẽ có ngôi sao nào đó đến?”

Jung Yunho vẻ mặt bình tĩnh nhìn chiếc Porsche kia, sau đó thu hồi ánh mắt, giống như tất cả những ồn ào xung quanh không hề liên quan đến hắn.

“Buổi chiều nay nhớ  phải phân tích tình hình của bệnh nhân giường A09 một lần nữa, tôi đi trước!”

Jung Yunho nói xong liền xoay người đi lên lầu, cậu bác sĩ trẻ phía sau gọi với theo.

“Bác sĩ Jung, trưa nay cùng tôi ăn cơm đi?!”

“Không cần, tôi gọi cơm được rồi!”

Nhìn theo bóng dáng Yunho rời đi, vị bác sĩ trẻ nhịn không được cảm thán. Jung Yunho không hẳn là công tử nhà giàu, thế nhưng với vị trí trưởng khoa hiện tại, hắn không những có vị thế cao trong giới y học mà còn nằm trong hàng ngũ những người độc thân hoàng kim nữa. Thế nhưng hắn đối với bản thân lại vô cùng tùy ý, đơn giản.

Trở lại phòng nghỉ của mình, Jung Yunho rửa sạch tay, lấy khăn lau khô, sau đó ngồi vào trước bàn làm việc giản dị, lấy ra hộp cơm bắt đầu ăn. Thức ăn phong phú, đầy đủ sinh dưỡng lại sạch sẽ. Yunho cầm thìa xúc từng miếng từng miếng chậm rãi nhai nuốt, nhìn bộ dáng hắn lúc này chả khác gì trước mặt hắn là thứ khó ăn, còn hắn thì đầy bụng tâm sự.

Di động trong túi quần bỗng nhiên vang lên, Yunho đảo mắt một chút, rất nhanh bỏ muỗng cơm xuống, lấy di động ra. Cái tên hiển thị trên màn hình khiến hắn thở dài, tiếp nhận cuộc gọi, giọng nói đối phương có vẻ không tốt lắm.

“Có bận không vậy? Sao mãi không bắt máy?!”

Yunho bình tĩnh trả lời:

“Đang giờ nghỉ trưa, có chuyện gì à?!”

Shim Changmin nhăn mặt nói.

“JaeJoong hyung đến bệnh viện, anh không biết à?”

Yunho nắm chặt điện thoại một chút, lãnh đạm trả lời:

“Cậu ta đi con Porsche mới mua tới, không muốn biết cũng khó!”

“Răng anh ấy hỏng nặng rồi, đau đến mặt sưng phù lên, hốc hác không chịu nổi mới tới bệnh viện. Anh làm ơn chữa cho anh ấy khỏi hẳn đi, công việc bên này không thể trì hoãn thêm nữa!”

Jung Yunho cầm điện thoại trầm mặc ba giây mới bình thản nói:

“JaeJoong không nói với cậu à, chúng tôi đã chia tay rồi!”

“Ah, lại chia tay…..”

Lần này đến lượt Yunho nhăn mặt, vừa muốn mở miệng nói Changmin đã nói tiếp:

“Thôi được rồi, coi như em chưa gọi cuộc điện thoại này đi!”

Ngắn gọn lưu loát ngắt điện thoại. Đầu dây bên kia quả nhiên vội vàng gọi lại khiến cho tâm tình Yunho càng thêm phiền muộn. Buông điện thoại xuống, cầm thìa chọc chọc đồ ăn trước mặt lại không thể ăn thêm miếng nào. Thức ăn bỗng biến nhạt nhẽo chẳng muốn ăn, Yunho buông thìa xuống, đóng nắp hộp cơm lại, bỏ lại đống cơm còn hơn nửa.

Nói chuyện với vài đồng sự dọc hành lang, nhưng không biết thế nào lại vô tình bước tới tầng bốn khoa răng hàm mặt.  Đồng nghiệp ở khoa răng thấy Yunho có chút ngạc nhiên, nghĩ thầm trong đầu vị kia chuyên khoa não sao có thời gian nhàn hạ xuống khoa răng làm cái gì?!

Không nhanh không chậm bước đi trên hành lang, khoảng cách bước chân lớn nhưng không mau, tốc độ này cũng đủ cho hắn nhìn hết các phòng của khoa răng hàm mặt rồi. Đến gian phòng cuối góc hành lang, Yunho dừng bước.

Xuyên qua lớp thủy tinh, hắn thấy Kim JaeJoong trong đó.

Cậu nằm trên ghế khám, má phải sưng phù lên, mái tóc đen nhánh dán hai bên mặt, trong ánh mắt tất cả là tơ máu, cả người tản ra hơi thở yếu ớt.

Bên trong bác sĩ Yang đang không biết làm thế nào nhìn JaeJoong. Kim JaeJoong cau mày vì đau đớn, giống như phải dùng hết sức để nói vì sợ cơn đau loại ập đến, thốt ra mấy câu mơ hồ khó nghe.

“Nhổ, nhổ! Bác sĩ, anh nhổ cái răng kia luôn đi!!”

Bác sĩ Yang cầm dụng cụ y tế kiên nhẫn khuyên giải.

“Vùng nướu quanh răng nanh của cậu bị nhiễm trùng, có thể uống thuốc trị liệu, không phải răng có vấn đề, vì vậy không cần nhổ!”

“Tôi mặc kệ, đau chết được, cái răng chết tiệt này gây phiền toái cho tôi, nhổ đi là hết, hay là anh chỉ cần tiêm cho tôi ít thuốc tê là được!”

JaeJoong bị đau nên dễ cáu kỉnh, cái răng đau vẫn tiếp tục tra tấn, toàn bộ suy nghĩ chỉ tập trung vào nơi bị đau, tất cả sự kiên nhẫn đều đã bị ăn mòn, cả người mệt mỏi, không còn lực chống đỡ với con ma đau đớn quái ác.

Bác sĩ Yang có chút khó xử, tình huống của JaeJoong là bị viêm lợi, hơn nữa đã nhiễm trùng cho nên mới đau như thế, không có cách nào để giảm đau cả. Phải trải qua cả quá trình uống thuốc đánh tan viêm, đau đớn mới mất dần.

Jung Yunho đứng ngoài cửa thật lâu, nhìn chằm chằm JaeJoong, nghe đối thoại giữa bọn họ, mắt nhắm lại, thở sâu một hơi mới đẩy cửa vào.

Bác sĩ Yang nhìn Yunho ngây ra một lúc hỏi:

“Bác sĩ Jung, có việc gì sao?!”

Lúc này JaeJoong cũng đã nhìn thấy Yunho. Nhưng trong nháy mắt biểu tình càng thêm rối rắm, giống như không muốn bị Yunho thấy bộ dạng xấu xí của bản thân lúc này, nội tâm JaeJoong càng thêm phiền muộn. Thế nên cậu chỉ trừng mắt nhìn Yunho không nói lời nào. Yunho cũng không nhìn cậu, nói với bác sĩ Yang:

“Nên làm gì thì làm thế đi, đừng để chậm trễ!”

Vì những lời này của hắn, Kim JaeJoong tức khắc bốc hỏa, lí trí trấn áp lửa giận bỗng chốc sụp đổ, không quản đau đớn quát lớn, ngữ khí sắc bén bắn về phía Yunho:

“Chuyện của tôi cậu dựa vào cái gì đòi quản?! Tôi muốn nhổ nó đi liên quan gì đến cậu?!”

Yunho lười cãi nhau cùng cậu, vẫn tiếp tục nói với bác sĩ Yang:

“Cậu ta bị như vậy có liên quan đến dây thần kinh bên trong không? Lúc bôi thuốc có đau đến mức chịu không nổi không?!”

Bác sĩ Yang cảm giác mặt JaeJoong đã đen thành than đến nơi khi Yunho không thèm nhìn cậu, áp suất trong phòng càng lúc càng giảm. Nhưng Yunho đang hỏi nên bác sĩ Yang vẫn trả lời:

“Răng cậu ấy bị sâu, cũng không liên quan gì đến dây thần kinh hết, đau như thế là bị viêm thôi, bôi thuốc vào đó kết hợp uống thuốc sẽ khỏi. Thế nhưng đau đớn là không thể tránh khỏi, cậu ấy vừa nói muốn tiêm thuốc tê, cái này…..”

Yunho bình tĩnh nói:

“Không cần tiêm đâu, kê cho cậu ấy loại thuốc kháng viêm tốt nhất thì hơn, thêm ít thuốc bôi ở chỗ sưng kia là được!”

Bác sĩ Yang gật đầu, vô cùng đồng ý với ý kiến Yunho đưa ra, thế nhưng JaeJoong ngồi bên cạnh thì hoàn toàn bạo phát.

“Jung Yunho!! ***** là bác sĩ khoa não, cậu có tư cách gì đến dạy người khác chữa thế nào?! Tôi có thành ma cũng không liên quan gì đến cậu!!”(chỗ ***** mà tác giả viết là câu chửi thề~ kiểu như con mẹ anh, anh là bác sĩ khoa não…… )

Bị JaeJoong quát vào mặt, Yunho thản nhiên liếc nhìn cậu bằng nửa con mắt, nhận đơn thuốc từ bác sĩ Yang rồi nói:

“Anh giúp cậu ta thoa thuốc đi, tôi đi lấy thuốc theo đơn. Cậu ta có ý kiến gì thì bảo ý tá trưởng dẫn cậu ta tới phòng nghỉ của tôi!”

Kim JaeJoong từ nãy đến giờ hoàn toàn bị phớt lờ nghiến răng nghiến lợi nhìn theo Jung Yunho bình tĩnh tiêu sái ra khỏi phòng khám. Hiện tại trong phòng chỉ còn lại bác sĩ Yang và Kim JaeJoong đang hỏa lực bạo phát, còn cái răng đau hình như đã bị bỏ quên hoàn toàn.

Advertisements

20 responses

  1. Lão Kim mất hình tượng thê thảm. Lão Jung chảnh quá :))
    mới có 1 chap nên ta k thể com gì hơn

    Like

    April 7, 2013 at 10:24 am

  2. sao lại nóng tính, nhõng nhẽo vậy chứ?
    bảo sao yun ca hết muốn cưng là pghải
    đã vậy em còn rất thích chưng diện, bố nc đồng như em nhỉ mới lớn thì phải…..
    em ngoan chút đi, đại công sẽ yêu chiều em vô lượng……

    Like

    April 7, 2013 at 10:27 am

  3. Caheonho

    Cho mình hỏi fic này thể loại là gì vậy?

    Like

    April 7, 2013 at 11:25 am

    • theo như au nói thì là ấm áp văn :)) bạn vào phần phá chấp hệ liệt để xem nha, đây là bộ 7

      Like

      April 7, 2013 at 12:02 pm

  4. hehe, fic mới, hình tượng Jae trong fic này rất hay nhá, cảm tưởg hơi bốc đồng, có gì nói nấy, k ủy mị, ta thich Jae thế này nha, còn JYH bình tĩnh, trầm lặng lắm nha, haha, chia tay nhưg k thể k quan tâm mà :))
    hy vọng fic sẽ ra chap đầy đặn :)) kamsa các t.y vì fic mới này nha ^^

    Like

    April 7, 2013 at 11:57 am

  5. “Ah, lại chia tay…” =))))
    Chỉ một câu nói của Shim Changmin thôi cũng đủ để hiểu tính cách của Jaejoong rồi. Có lẽ Changmin đã quá quen với kiểu bốc đồng của jaejoong, mỗi lần tức giận là lại đòi chia tay như kiểu một dạng làm nũng Jung Yunho vậy :)))

    Like

    April 7, 2013 at 1:42 pm

    • ta nghĩ vấn đề ko chỉ đến từ phía jae đâu =)) sao cứ đổ tiếng ác cho bạn trẻ hoài vậy, tội nghiệp mà :))

      Like

      April 7, 2013 at 7:17 pm

  6. Fic mới nha *vỗ tay*
    mới chap đầu nên cũng chưa bít nói gì, nhưng trước hết là thấy Jae nhà ta ngang như cua rồi, khó chìu lắm đây hehe

    Like

    April 7, 2013 at 4:35 pm

  7. Ôi trời!!! Vui mừng quá mức!!! Mình ngóng chờ cái bộ này lắm lắm ah!!!!
    Các bạn đợt này tần suất lvc quá mức ngưỡng mộ, ngày nào cũng ra chap mới!!!!! Hoan hỉ, hoan hỉ! Không bù cho htrc bị ăn cá rớt nước mắt ==

    Like

    April 7, 2013 at 5:09 pm

  8. Wcassie

    em vào điểm danh nè. có fic mới đọc rồi tốt quá * tung hoa*. Em mong chờ chap tiếp theo

    Like

    April 7, 2013 at 11:46 pm

  9. Dao Lang

    Cái kiểu đáng yêu này thiệt quá thể đáng nha~~~

    JYH bình bình tĩnh tĩnh đối mặt vấn đề mặc kệ bạn Kim có đồng ý hay không, còn KJJ thì gào loạn cả lên mặc dù bị bơ toàn tập :-*

    Shim Changmin có vẻ như đã sớm quen với tình cảm của 2 bạn, cách nói chuyện của Changmin cứ y như rằng tình cảm của họ chỉ có đúng 2 trạng thái: ĐANG CHIA TAY hoặc không :))

    Like

    April 8, 2013 at 12:32 pm

  10. kunkuncass

    KJJ trong fic này cá tính mạnh mẽ, có vẻ bướng bỉnh, nhõng nhẽo nga~~ :D
    JYH lại điềm đạm, đẹp trai ngời ngời thế kia :))
    hẳn là chia tay nhiều rồi :)))))
    cám ơn các Ss edit fic này , hảo mong chờ chap mới :>>>

    Like

    April 8, 2013 at 1:21 pm

  11. Vy Min

    Ah, có fic mới ^^~ Đúng kiểu nhân vật mình thích nha, a Yun ngoài lạnh, trong ko biết có ấm ko đây :) thanks các bạn vì đã edit, chờ chap mới nha ^o^

    Like

    April 8, 2013 at 10:38 pm

  12. hức~ đọc xong chương này từ mấy hôm trc, nhưng hôm nay ms nhớ vô like+com cho nhóm^^
    hihi~ ta rất thích hình tượng của 2 bạn chẻ trg này nha~ đọc chg này, ta thấy bạn yun nghe có vẻ như là người có bề ngoài tg đối lãnh nhưng đối vs người mình thg thì lại cực kỳ ôn nhu ấm áp *ôi~ hình tượng bạn công lí tưởng của ta~* :”> còn bạn jae thì bốc đồng, hay xù lông nhưng lại có vẻ rất trẻ con, dễ thương muốn chết~~~ :3 nhóm cố lên nha~ ta hóng bộ thứ 7 lắm đấy!!!

    P.s: mà cho ta mạo muội hỏi chút, liệu hết tháng 4 này các nàng có thể làm xong bộ hô hấp này ko???:)

    Like

    April 11, 2013 at 4:40 pm

  13. Pingback: Phá chấp hệ liệt – Bộ 7 (Hô hấp) | Dạ Quang Hoa

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s