Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Thiếu Niên Bất Kiến Niên Thiếu – Chương 3

Chương 3

Cách ngày thi tốt nghiệp 10 ngày.

“Yunho hyung, có chuyện muốn mời cậu lên sân thượng, không cần gọi Jaejoong hyung. — Park Yoochun.”

Jung Yunho niết niết tờ giấy Park yoochun để cho cậu, lại nhìn Kim Jaejoong vừa ăn trưa xong đang ngủ ngon trên bàn, đi ra khỏi lớp học, hướng lên sân thượng.

Nhìn thấy Park Yoochun đang đứng bên hàng rào, đưa lưng về phía anh, một bóng lưng yên ắng.

Jung Yunho đi đến bên cạnh Park Yoochun.

Park Yoochun chậm rãi mở miệng.

“Uh, cơn gió khẽ khàng, lá bay la đà.”

“Cậu tả mùa thu?”

“À ừ, gió lạnh như trời thu mà.”

“Bây giờ sắp giữa hè. -_-“

“Cảm xúc nghệ thuật luôn ướt át như vậy.”

“…”

“Cậu cảm thấy thế nào.”

“Không cảm thấy gì hết?”

“Tại sao lại im lặng như vậy.”

“Nếu không thì phải làm gì?”

“Vậy bình đạm một chút thì thế nào?”

“Tớ vẫn luôn rất bình đạm.”

“Uh, được đấy.”

“Park Yoochun, cậu có nói không. Cậu kêu đại gia đây lên để phơi nắng với cậu à?”

“Tớ sợ cậu sẽ bị doạ, nên chuẩn bị cho cậu một chút, rồi mới vào chủ đề chính.”

“Ừ, đánh nhanh thắng nhanh đi.”

“Tớ, có lẽ đã thích Kim Jaejoong.”

“Ể?!!!!!!!”

Nội tâm Jung Yunho có một khoảng lặng.

“Tớ, thích Kim Jaejoong. Mặc cho tớ quen bạn nhiều bạn gái cũng vậy, chỉ cảm thấy thiếu gì đó, nhưng ngày hôm đó tớ đã cẩn thận tổng kết lại, tớ phát hiện mỗi lần mình tìm bạn gái đều tìm loại giống Kim Jaejoong. Có đôi mắt to, làn da trắng, dáng cao gầy, mái tóc đen, thỉnh thoảng có hay giận dỗi. Yunho, cậu nói xem, tớ phải làm sao đây.”

Park Yoochun phiền nào vỗ nhẹ hàng rào.

Oh oh oh, ta đây không đi làm diễn viên quả thật là lãng phí nhân tài, nếu không Tom Cruise cũng phải cúi đầu nhận ta là thầy!

“Tớ, tớ… cậu đã nghĩ kĩ chưa, cậu có biết Kim Jaejoong nghĩ thế nào không?”

Jung Yunho trong lòng không ngừng đảo lộn, xoay mòng mòng, cảm giác dồn ép không ngừng dâng lên.

“Tớ cũng không biết Kim Jaejoong nghĩ gì, cho nên tớ mới hỏi cậu. Cậu không phải rất thân với cậu ấy sao, cậu nói xem tớ có hy vọng không.”

Park Yoochun đáng thương nhìn Jung Yunho.

Jung Yunho liền hoảng loạn.

“Tớ… Tớ nghĩ, cậu ta có lẽ không thích con trai đâu.”

Jung Yunho cũng không biết Kim Jaejoong đang nghĩ gì, nhưng trong lòng chính là không muốn nhìn Kim Jaejoong cùng Park Yoochun đến với nhau.

“Nhưng, cậu ta không phải cũng cự tuyệt nhiều bạn gái rồi sao?”

Park Yoochun không bỏ cuộc.

“Nhưng đó là cậu ta có người để thích rồi.”

Lúc Yunho nói lời này, sự thất vọng trong đấy mắt đã bị Park Yoochun nhìn thấy.

Ah ha ha, quả nhiên là vậy.

“Vậy cậu đi hỏi giùm tớ được không?”

Park Yoochun nhìn xem, cá đã cắn câu rồi.

“Tại sao muốn tớ đi hỏi, cậu không biết tự đi hỏi sao?”

Jung Yunho thật sự không muốn gánh chuyện này.

“Tớ sợ mà~ lỡ như cậu ta trực tiếp từ chối tớ thì sao? Trái tim yếu đuối của tớ không thể chịu được đả kích lớn như vậy.”

Park Yoochun làm ra vẻ ta đây rất đáng thương.

“Tớ…. Được rồi…”

Jung Yunho vốn muốn cự tuyệt, nhưng nhìn thấy Park Yoochun khổ tâm như vậy, thôi thì đi tìm hiểu một chút.

Không đúng, tìm hiểu cái gì?

Chẳng lẽ bản thân cũng muốn biết xem cậu ta có thích đàn ông không ư?

“Ừ! Yunho, cám ơn cậu.”

Jung Yunho còn đang đứng tại chỗ suy nghĩ, hoàn toàn không để ý tính thần phấn chấn của Park Yoochun.

.

.

“Jaejoong ah….”

Trên đường về nhà, đột ngột dừng bước, Jung Yunho ngập ngừng không biết có nên hỏi không.

“Hử? Chuyện gì?”

Kim Jaejoong cũng phối hợp dừng lại.

“Chính là… chính là…”

Jung Yunho thật không biết nói như thế nào.

“Jung Yunho, cậu từ lúc nào trở nên đàn bà như vậy?”

Kim Jaejoong bất mãn chau mày.

“Jaejoong, cậu cảm thấy… oh, cậu cảm thấy đống tính luyến ái thế nào?”

Jung Yuhho ngập ngừng mở miệng, trong chốc lát có chút hối hận.

“Không sao cả, sao thế?”

Kim Jaejoong không để ý.

“Vậy cậu cảm thấy Park Yoochun thế nào?”

Jung Yunho nắm chặt hai tay, không dám nhìn Kim Jaejoong.

“Park Yoochun? Sao thế? Cậu ta là đồng tính sao?”

Kim Jaejoong nhẹ nhàng đáp.

“Không phải, không phải.”

“Vậy thì sao? Nếu như cậu ta là đồng tính, chúng ta thật gặp nguy hiểm rồi =_=+ phải tránh xa cậu ta ra.”

“Chỉ là hỏi thử, hỏi thử thôi.”

Jung Yunho có chút thất thần.
“Cậu hôm nay thật kì lạ.”

Kim Jaejoong nhìn chằm chằm Jung Yunho.

“Không có không có, mình rất bình thường.”

Jung Yunho hoảng loạn phất tay.

Kim Jaejoong lại âm thầm nhìn.

Suốt cả đường về đều không nói câu nào.

Trước cửa nhà.

“Jaejoong, qua vài ngày nữa là nghỉ ôn thi. Chúng ta ra ngoài thư giãn một chút đi.”

Jung Yunho suy nghĩ cả đường đi, đưa ra một quyết định lớn.

“Uh huh, đi đâu?”

“Đến lúc đó cậu sẽ biết.”

Cố tình mờ ám khiến người ta chú ý.

“Hừ, lại còn bí mật. Được rồi.”

“Vậy lúc đó tớ sẽ gọi cho cậu.”

“Ừ.”

Đối diện với Park Yoochun đang bấm bấm điện thoại, Jung Yunho gãi đầu.

“Yoochun ah…”

Thật là, bản thân trước đó sao lại đáp ứng cậu ta chứ.

Park Yoochun mặt vô cảm ngẩng đầu nhìn.

“Hử? Cậu không phải bảo tớ đi hỏi thăm sao?”

“À ừ ừ, Yunho hyung, đến đây, nói nghe xem thế nào.”

“Ừm, cậu ta nói cậu rất nguy hiểm, phải tránh xa.”

“Oh, vậy sao.”

Park Yoochun âm trầm vuốt cằm.

“Ừ, đúng vậy.”

“Không sao, dù gì tớ cũng sắp đi rồi. Chúng tớ không có khả năng.”

Park Yoochun cố gắng tỏ ra thất vọng, buồn bã.

“Yoochun, không sao đâu, thiên nhai hà xứ vô phương hoa, hà tất đan luyến nhất chi thảo (chân trời nơi nào không có vô vàn hoa thơm, hà tất phải đơn phương luyến lưu một nhánh cỏ).”

Jung Yunho quan tâm khoát vai Park Yoochun.

“Cám ơn cậu, Yunho hyung T T … cậu thật là người tốt.”

“Tớ vẫn luôn là người tốt. Hì.”

“Thật ra cậu cũng khá mặt dày =_=.”

“=_=+”

.

.

“Jaejoong! Jaejoong! Mau ra đây!!!”

Jung Yunho đứng trước cửa nhà Kim Jaejoong gọi lớn.

“Đến đây đến đây, cậu mổ lợn sao!”

Kim Jaejoong hoảng loạn mở cửa.

“Tớ sợ cậu không nghe thấy mà.”

Kim Jaejoong đóng cửa lại, sánh vai đi cùng với Jung Yunho.

“Bọn mình đi đâu thế?”

Kim Jaejoong đến bây giờ vẫn chưa biết điểm đến.

“Jaejoong, chúng ta sẽ đến một nơi rất vui =V= Khu vui chơi~~~”
Jung Yunho bộ dạng hết sức đắc ý.

“Cậu đúng là thằng dở hơi =_=.”

Kim Jaejoong liền tạt nước lạnh.

“Hì, hôm nay của cậu đã định phải đi với tên ngốc này rồi.”

Jung Yunho nắm lấy cánh tay của Kim Jaejoong, bắt đầu chạy.

“Ê ê ê! Sao lại chạy thế này!”

Kim Jaejoong bị hành động của cậu ta làm cho mơ mơ màng màng.

“Vậy mới kích thích. Chạy thôi =V=.”

“Đây là lần đầu tiên tớ muốn đạp cậu như vậy ”

4 responses

  1. Thích cái cách hành văn nha, ngắn gọn triệt để! Rốt cục PYC kia đã nhìn ra cái GÌ giữa 2 trẻ! TUYỆT!

    Like

    August 11, 2013 at 5:28 pm

  2. SkyBlue

    Hehe Park ca :v

    Like

    August 11, 2013 at 10:33 pm

  3. Park ca da ra tay rui thj 2 e nho dung co hog ma thoat than =))))))

    Like

    August 12, 2013 at 4:08 pm

  4. Pingback: Link Trung Văn DBSK | DBSKfanfic, YJ, YS, Minfood

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s