Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Kẻ Bại Là Vua – Chương 1

 Title: Kẻ Bại Là Vua [Phá Chấp Hệ Liệt Bộ 8]

Author: Trùng Cảnh Chỉ Hy

Editor: Mây/ Beta: Hyemie

Genres: Nhất thụ nhất công, YunJae, trung đoản văn

999187_472654359510386_689565751_n

Chương 1

Kim JaeJoong châm một điếu thuốc, dựa vào chiếc ghế xoay bằng da, lạnh lùng nhìn căn phòng xa hoa trước mặt. Một năm trước, căn phòng này vốn thuộc về một kẻ khác.

 

Trong căn phòng này, cậu đã vô số lần dập tắt điếu thuốc của người đó, đổi cốc cà phê lạnh tanh bằng một cốc sữa nóng. Cũng đã vô số lần nhìn xuyên qua cửa kính ngắm người đó làm việc bên máy tính đến khuya. Và không biết bao lần cùng người đàn ông ấy chiến tranh lạnh, cãi vã, rồi bị hắn đè lên bàn làm việc mạnh mẽ hôn môi.

 

Thế nhưng tất cả chỉ còn là quá khứ của một năm trước.

 

JaeJoong vẫn còn nhớ rõ cái ngày Jung Yunho bị đuổi khỏi cái ghế Tổng giám đốc, ánh mắt của hắn nhìn cậu khi bước ra khỏi phòng làm việc. Cặp mắt đáng nhẽ phải tràn ngập tức giận, oán hận, thất vọng mới đúng, nhưng không, ngược lại, từ trong đó tỏa ra ánh sáng trong trẻo mà JaeJoong cảm thấy đã thật lâu hai người không còn nhìn nhau như vậy nữa. Cậu kinh ngạc nhận ra Yunho không còn nhíu mày như mọi khi, mà lúc đó lại bất tri bất giác giãn ra dường như rất thoải mái. Đứng trước mặt JaeJoong, Yunho nâng tầm mắt lên nhìn cậu, hai người đứng rất gần, hơi thở ấm áp cứ thế vây lấy cậu, đôi môi khô khốc mấp máy, hắn nói:

 

“Hãy tự chăm sóc bản thân nhé!”

 

Sau đó hắn lướt qua người cậu rời đi, nháy mắt trong khoảnh khắc đó, JaeJoong cảm thấy lần thất bại trên thương trường này sẽ kéo Yunho vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống của cậu. Một tia hoảng hốt bùng lên châm vào lồng ngực, JaeJoong vội vàng gọi hắn:

 

“Jung Yunho!”

 

Người phía sau dừng bước nhưng không quay đầu lại, hơi thở gấp gáp khiến JaeJoong cảm thấy hít thở không thông. Rũ mắt nhìn sàn nhà bóng loáng, JaeJoong bình tĩnh nói:

 

“Sự cố lần này nguyên nhân chính là do bị rò rỉ thông tin, cậu chắc chắn không phải không biết. Đáng nhẽ cậu phải túm cổ áo tôi, ném cho tôi một đấm chứ? Giống như phát điên mà hỏi tôi vì sao phải làm như thế với cậu, không phải sao?”

 

Phía sau vẫn một mảng tĩnh lặng, JaeJoong cảm giác dường như Yunho không còn hô hấp nữa, nhịn không được quay người lại.

 

Một cái xoay người này như khiến thời gian nghịch chuyển, vào buổi chiều năm đó khi bọn họ vẫn còn học trung học, hai người đứng quay lưng lại với nhau, Yunho đã thổ lộ với cậu. Trong khoảnh khắc ấy, JaeJoong biết Yunho đã phải lôi hết dũng khí từ khi sinh ra đến giờ nói rằng hắn thích cậu. Lúc đó, Jung Yunho còn là cậu nhóc mới lớn, phải dùng hết dũng khí thừa nhận mình yêu một cậu nhóc khác. Hắn mâu thuẫn, rối bời, nhưng cuối cùng vẫn hãm sâu vào thứ tình cảm lạ lùng ấy, không thể né tránh. Vì thế, vào một buổi chiều oi bức quá mười hai giờ, thời tiết khô hanh khiến cho người ta bực bội, hai người bọn họ đã đứng dưới bóng cây cạnh hòn non bộ, Yunho nắm chặt tay, đưa lưng về phía JaeJoong, dùng giọng khàn khàn đặc biệt của thiếu niên mới vỡ giọng nói:

“JaeJoong, cậu từ chối tớ rồi sao?”

JaeJoong tới tận lúc đó mới biết rằng, hóa ra Jung Yunho cũng biết thế nào là bất an, hắn cũng như mọi người, cũng biết sợ hãi, sợ nhìn thấy bóng lưng bỏ đi của cậu. Rốt cuộc hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, vậy mà khoảnh khắc hắn xoay người lại đó, lại kiên định, dứt khoát như vậy. Cậu rất muốn ôm lấy tên Jung YunHo đó, cười nhạo hắn có “khớp” cũng đừng để lộ ra, có thể xoay người nhìn qua hướng khác mà, nhưng cũng chính khoảnh khắc xoay người lại đó, tới nay vẫn khiến Kim JaeJoong mãi không thể quên. Cậu thấy Jung Yunho xoay người đứng thẳng đối diện mình, đôi mắt vẫn sáng ngời như vậy. Cậu nhìn không được hỏi hắn:

 

“Cậu không sợ tớ sẽ lén bỏ đi sao?”

 

Yunho mím môi, một lúc lâu sau mới trả lời:

 

“Nếu xoay người lại nhìn cậu, tớ sẽ không kìm lòng được mà ôm cậu mất!”

 

Tên ngốc Jung Yunho sẽ không bao giờ biết nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng chỉ cần một câu vô cùng đơn giản thế này thôi cũng đã đủ để hoàn tan trái tim đang loạn nhịp của JaeJoong rồi. Cậu tiến lên ôm chặt lấy Yunho, nhiệt độ ấm áp tỏa ra từ cơ thể hắn đã xóa tan hoàn toàn  sự bức bối trong cậu.

 

Nhưng những chuyện đó…….đã trở thành quá khứ…….

 

Hiện tại thì sao? Cũng trong tình cảnh như thế, nhưng khi JaeJoong xoay người lại thì chỉ thấy được bóng dáng cô độc của hắn mà thôi.

 

Một người vốn cường thế như Jung Yunho giờ lại lẳng lặng đứng giữa hành lang rộng lớn của trụ sở công ty, lạnh lẽo đến bi ai.

 

“Chính tôi đã bất cẩn để lộ ra địa điểm giao dịch cùng kế hoạch đầu tư của cậu, khiến cho cậu thân bại danh liệt trở về với hai bàn tay trắng. Sao cậu có thể thản nhiên như thế, vẫn có thể nhẹ nhàng khuyên tôi chăm sóc tốt cho bản thân?!!”

 

JaeJoong dừng lại thở dốc, cố áp chế sự kích động trong lòng, sau đó nói tiếp:

 

“Chúng ta…..mối liên kết giữa chúng ta cũng chỉ là điều giả dối thôi sao?”

 

Vẫn là khoảng trầm mặc kéo dài, Yunho hạ con ngươi suy nghĩ trong chốc lát rồi nhẹ nhàng nói:

 

“JaeJoong, hiện giờ cậu……nhất định còn khổ tâm hơn rất nhiều lần so với tớ…”

 

Yunho từ đầu đến cuối vẫn không xoay đầu lại, âm thanh giày da chạm vào mặt đất vẫn đầy kiên định như mỗi lần hắn tham gia hội nghị, cứ thế cứ thế biến mất khỏi tầm mắt JaeJoong. JaeJoong bỗng nhiên muốn cười, ngay cả trong giờ khắc này Yunho vẫn hiểu cậu đến thế, vẫn còn biết cậu khổ sở. Yêu thương cuồng si mà giờ biến thành xa cách khách sáo. Trước kia thỉnh thoảng hai người cũng cãi nhau rồi chiến tranh lạnh, đôi khi JaeJoong sẽ tức giận bỏ nhà đi, bọn họ học chung với nhau, nhìn nhau mỗi ngày cũng làm ra vẻ không quen biết, sau đó không nhớ dưới tình huống nào mà lại làm hòa. Mười năm qua, lặp đi lặp lại, những chuyện như thế luôn làm không biết mệt. Ngày trước JaeJoong không để tâm đến, nhưng hiện tại cậu đã hiểu vì sao trong mười năm này lại thấy đau đớn hơn ngọt ngào, mệt mỏi hơn là tình yêu. Nhưng tại sao hai người vẫn chưa chia tay? Đó là vì Yunho chưa từng trốn tránh JaeJoong, kể cả khi cãi nhau, còn cậu khi bỏ đi cũng lại luôn nghĩ khi nào mình nên về.

 

Lúc này đây cậu mới ý thức được, qua vô số lần cãi nhau lần nào cậu cũng đòi “chia tay” nhưng không bao giờ là thật, và bây giờ, điều đó chính thức trở thành sự thật. Bởi vì lần này là do Yunho chủ động rời đi, mà cậu hoàn toàn không biết hắn sẽ đi đâu.

3 responses

  1. Giti

    Đánh hơi dc mùi “ngược” =]]]]]

    Những bộ trước vẫn còn ngọt ngào chán :3 Thích nhất là đọc Phá Chấp Hệ Liệt. Cầu chương 2 a~, thích đọc mấy bạn quắn quéo nhau như vậy. Kim Jaejoong vẫn là anh làm khổ Jung Yunho ni…

    Like

    December 29, 2013 at 2:06 pm

Spamming...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s