Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Archive for May, 2014

Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 6

Chương 6

Ra khỏi ngự thư phòng, Duẫn Hạo đứng yên tại chỗ ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói mắt, vươn tay chạm vào ngực áo, bên trong là hai khối kim bài nạm ngọc giống nhau như đúc. Hắn nhớ trước khi rời khỏi phủ Tây Bắc Vương, phụ thân đã gọi hắn tới thư phòng, ông cúi đầu viết từng nét thư pháp mạnh mẽ cứng cáp, giọng nói vẫn nghiêm túc giống như bình thường.

“Lần này đi tiêu diệt loạn tặc đừng điều động nhiều binh lực của kinh thành, binh lực thủ thành trong kinh là đứng về phía cửu hoàng tử, mặc dù số lượng so với bá phụ con khác biệt lớn, nhưng chung quy vẫn cùng thái tử chế ngự lẫn nhau, hoàng thượng vì vậy cũng có thể an toàn một chút. Trong hộp gỗ trên bàn là lệnh bài nạm ngọc của đặc sứ, Hạo nhi, con cầm lấy, nếu bất đắc dĩ, vào lúc nguy cấp hãy dùng nó điều động mật binh tại Hồ Bắc tiếp viện.”

Duẫn Hạo nhớ rõ lúc biết được phụ thân có thể điều động mật binh chính mình đã khiếp sợ thế nào, loại chuyện này nói lớn có thể lớn, nói nhỏ cũng có thể nhỏ, nhưng Trịnh Trạch Nghĩa căn bản cũng không giải thích gì, chỉ dừng bút lại, nhưng cũng không ngẩng đầu lên, giọng nói trước sau không có gì thay đổi:

“Ngài rất ít khi nói với ta triều đình gặp khó khăn, có lẽ loạn tặc ở Hạt Sơn quả thật làm ngài đau đầu, Hạo nhi, lần này đi nếu không thắng thì đừng trở về.”

Do có nhắc nhở của phụ thân cùng nguyên nhân bộ phận binh lực này vốn được giấu kín, Duẫn Hạo đã dự định trước là không vào tình thế nguy cấp cũng sẽ không sử dụng. (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 5

Chương 5

Kim Tại Trung cưỡi ngựa phi như lao, thoáng cái đã dừng chân trước cổng thành rộng lớn, nhìn thấy tường thành, rồi lại cúi đầu nhìn khối bạch ngọc đeo bên hông, chớp mắt vài cái, không hề trì hoãn, thúc ngựa chạy vào kinh thành.

Dưới chân thiên tử, nơi này vẫn luôn phồn hoa như thế, nhưng lần này, Tại Trung không hề hứng thú đi uống rượu, hay đi xem các cô nương khiêu vũ ở Túy Hồng lâu, cũng không thèm đến Thái Bạch lâu để thưởng thức loại trà ướp hoa tốt nhất, y chỉ đi thẳng đến Du Vương phủ để tái kiến chủ nhân của nó.

Nhảy xuống ngựa, đứng trước cửa phủ, khẽ mỉm cười. Trong vòng một tháng, đã đi tới Kim Phong tiêu cục, lại tiếp tục ghé qua Y Dược cốc để tìm một loại dược trị thương. Nhưng lần này, không giống như năm năm về trước, y chỉ đơn giản cảm thấy rằng nơi tiếp theo muốn đến sẽ là thuận theo ý mình. Chẳng qua là một tháng ngắn ngủi trôi qua, Kim Tại Trung đã cảm thấy, y nên đến kinh thành, đi tới Du Vương phủ, như một điều hết sức tự nhiên, con đường phía trước của y, có Du Vương phủ, cho dù có là qua đường hay không, thì đó cũng chính là đích đến cuối cùng. (more…)


Vì AI Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 5

Chương 5

Liên phi ngữ khí ôn nhu, nhưng dù như vậy cùng cả hành động lại không che giấu được bất an, nhưng nhìn khuôn mặt có nét tương tự Tại Trung đó, Duẫn Hạo liền đứng yên tại chỗ, cũng không rời đi. Phía trước, Liên phi đột nhiên khom mình hành lễ với mình, Duẫn Hạo hoảng sợ:

“Nương nương, người làm gì vậy? Đó là giáng tội chết cho vi thần.”

Liên phi ngẩng đầu, trong đôi mắt là một mảnh sương mù:

“Thế tử, bản cung xin cảm tạ ơn cứu mạng Tiểu Cửu của thế tử tại trường săn lúc trước.”

Duẫn Hạo chấn động, không ngờ Liên phi lại vì việc này mà đưa mình tới đây.

“Nương nương, tình hình ngày hôm đó vi thần là tự nhiên phải giúp đỡ, người nói lời này quá nghiêm trọng rồi.” (more…)


Tản Mạn Italy – Ngoại Truyện Cuối: Berlin Berlin 4

Chương 4

Trà quán ngoài trời bài trí rất độc đáo, từng chi tiết bài trí đều lịch sự trang nhã. Yunho chưa từng gặp Hogan, nhìn đến bài bố trang nhã như vậy, anh nghĩ rằng Hogan là một ông già năm mươi tuổi thích nghệ thuật trà đạo Trung Hoa, nhưng sau khi gặp mặt Yunho vẫn kinh ngạc. Người đàn ông trước mắt nhìn chỉ tầm hơn ba mươi tuổi, gương mặt con lai anh tuấn lại mang một chút quyết rũ. Hắn thân thiện bắt tay Yunho.

“Ba chữ Jung Yunho dường như là thần thoại trên thương trường, hôm nay may mắn gặp mặt. Thật vinh hạnh cho tôi.”

Lời chào hỏi khách sáo, những câu đối đáp của đối phương hoàn mỹ đầy công thức hóa, dường như với Yunho thì đó là tài năng sinh ra đã có. Bắt tay, thu về và cúi đầu một cách lễ tiết:

“Ngài Hogan khách sáo rồi, cái tên Hogan ở Berlin này mới là thần thoại sống.” (more…)


[Kịch Truyền Thanh] Em Là Mèo Nhỏ Của Anh – Kỳ 2 Màn 3

10318762_544210152354806_1481787732_n (more…)