Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Archive for June, 2014

Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 10

Chương 10

Đi ra khỏi thành, Tại Trung ngồi trên ngựa vươn vai, duỗi duỗi cánh tay, có chút mệt. Duẫn Hạo nhìn người trong lòng thật lâu mới nói:

“Hồ đồ.”

Một tiếng trách cứ, sau đó cũng không nói thêm lời nào, Tại Trung quay đầu nhìn hắn, hơi thở của Duẫn Hạo phả vào đôi mắt, làm Tại Trung cảm thấy ấm áp.

“Ngươi nói ai hồ đồ?”

“Ngươi từ lúc vào Tương thành liền hận không thể lớn tiếng kêu mình chính là cửu điện hạ đương triều để dụ tặc phỉ Hạt Sơn tới giết ngươi, còn không phải là hồ đồ? Mua điểm tâm thì dùng kim đậu tử, uống trà thì muốn trà tiêm đun bằng sương sớm, ngay cả đũa cũng muốn đũa bằng hiên trúc, lại chọn vị trí ngồi ngay cạnh cửa sổ, tranh cãi ầm ĩ gây chuyện ở Túy Tiên lâu, không phải là muốn cho người khác biết ngươi thân phận tôn quý, để tặc phỉ tới giết ngươi hay sao?”

Tại Trung xoa xoa mũi, có chút vô tội:

“Chuyện này thật quá oan uổng, làm gì có ai đi mong người khác tới giết mình chứ…”

“Ngươi.” (more…)


Seven Days – Day 2

Ngày Thứ Hai

Ngày nắng rực rỡ, Yunho đến công ty với đôi chút mong chờ. Bước qua cửa chính, anh bỏ kính râm, thân thiện chào hỏi các nhân viên. Tuy vậy, anh vẫn không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi không thấy người mình đã mong được gặp lại trong suốt chặng đường đi tới nơi làm việc.

Người quản lí nói với Yunho rằng vị nhiếp ảnh gia vốn phụ trách bìa album đột nhiên vướng bận gì đó nên họ đã thay người khác. Người tới thay là một nhiếp ảnh gia mới, họ thậm chí còn không biết tên cậu ta. Yunho nhíu mày. Lại bận gì đó ư? Và kẻ thay thế là người mới? Yunho thực sự quan tâm tới album lần này và tỏ ra khá bất mãn đối với sự sắp xếp của công ty, nhưng anh cũng chẳng có quyền phản đối những gì công ty đã bố trí.

(more…)


Seven Days – Day 1

Title: Seven Days

Author: Jaerish

Engtrans: Charmaine08 (Bản dịch đã được sự đồng ý của tác giả)

Viettrans: Ver ver (Bản dịch đã được sự đồng ý của dịch giả) / Beta: Hye

Rating: PG-NC-17

Length: Chaptered

Genre: Romance, slight angst

SevenDays
(Poster by: Kimbab_ssi)
(more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 9

NOTE: Thật sự xin lỗi mọi người, do lỗi post của ta mà chap 8 và 7 bị trùng, chap 8 đã được sửa lại, mọi người chịu khó vào đây đọc lại chap 8 nhé!! *đập đầu tạ lỗi*

Chương 9

Người trong khách điếm đều ít nhiều quan sát bọn họ vài lần, bốn người này vừa nhìn đều thấy là nhân tài xuất chúng, ở địa phương không lớn không nhỏ như Tương thành, người như vậy không nhiều lắm. Tiểu nhị cửa hàng vô cùng khôn khéo, thấy bốn người vừa ngồi xuống liền vội vàng cung kính tới chờ sai phái.

Tại Trung vô cùng bắt bẻ, trà thì phải đun bằng sương sớm, đũa phải làm từ hiên trúc tốt nhất, dầu muối nêm nếm, thiếu lửa thừa lửa của tất cả các món ăn đều vô cùng chú ý. Chỉ là gọi món là đã tốn đến nửa nén hương. Khách bàn bên cạnh đều nghĩ Tại Trung đến là muốn gây phiền toái, ngay cả phó tướng cũng cảm thấy cứu điện hạ hôm nay hình như cố ý làm khó người. Nhưng tiểu nhị lại nhất nhất nghe, cẩn thận ghi nhớ, trên mặt không hề có vẻ khó chịu, nghe Tại Trung phân phó xong chỉ nói mong các vị khách quý chờ xong liền lui xuống. Không lâu sau, tiểu nhị mang trà nóng lên, muốn rót cho mọi người, Mộ Thanh nhận lấy bảo tiểu nhị lui xuống. Lá trừ đều là lá trà tiêm loại tốt nhất, nước trà trong veo, hương khí tỏa bốn phía, Mộ Thanh lấy ra một cây ngân châm, thử nước trà, nước trà không làm ngân châm đổi màu, vì vậy mọi người liền rót trà. Tại Trung bưng chén trà nhìn nhìn, lại ngửi ngửi, cau mày buông xuống.

“Nước không trong, lửa đun cũng không đủ.” (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 8

Chương 8

Đội ngũ ba trăm người cũng không phải là nhiều, lúc tới được Hồ Bắc, Duẫn Hạo lệnh cho binh lính hạ trại ở vị trí bên ngoài Hồ Bắc, cách Hạt Sơn tương đối xa, cũng không kinh động tới tuần phủ Hồ Bắc. Duẫn Hạo dẫn theo ba người là phó tướng, Mộ Thanh và cả Tại Trung vào Tương thành của Hồ Bắc.

Tương thành vẫn phồn hoa như trước, cảm giác giống như ở đây chưa từng xảy ra việc sớn tặc cướp bóc gây loạn, nhưng một đường đi tới Tương thành lại có thể nhìn thấy không ít thôn xóm hoang vu, thôn dân vừa nghe nhắc tới sơn tặc cướp bóc đều biến sắc. Cảnh sắc đối lập trong ngoài phồn hoa cùng tiêu điều khiến phó tướng phải cau mày, tâm sự nặng nề. Duẫn Hạo thấy hắn như vậy, hơi bước chậm lại, nhưng tầm mắt cũng không hề rời khỏi Tại Trung đang mang theo Mộ Thanh đi dạo phía trước, mở miệng hỏi: (more…)


Cộng Hưởng Cô Đơn – Chapter 17

Chapter 17  

Nhìn Ruby đem Yoonhye đẩy vào trong, Yunho cùng Jaejoong ngồi trên chiếc ghế mây, Jaejoong không gấp, Yunho chậm rãi nói, “Chị ấy là Jung Yoonhye, tên nghe rất hay phải không? Nhưng anh không hy vọng chị ấy mang họ Jung.”

“Chị ấy là người chị cùng cha khác mẹ của anh, trước khi chị ấy trở nên như vậy đều không cho anh gọi là chị, nói sẽ làm cho chị ấy già đi. Mẹ của anh xảy ra chuyện trong thang máy, lúc đó thang máy bốc cháy, mẹ đã dùng toàn lực mở ra một khe nhỏ để đưa anh ra ngoài, còn bản thân bà lại bị cháy đến chết trong không gian nhỏ hẹp đó. Anh từ lúc đó vì bị dọa sợ, thân thích trong nhà liền đem anh trả về cho người cha thất lạc nhiều năm. Cha đem anh thương yêu như báu vật, một lòng hy vọng anh tương lai sẽ kế thừa gia nghiệp. Tìm một thế giao họ Park, cũng chính là Yoochun, lúc đó cậu ấy cũng bắt đầu giúp anh điều trị tâm lí, nhưng đến ngày hôm nay, trừ những tòa nhà đặc biệt cao, nếu không anh cũng sẽ không ngồi thang máy. Anh cũng từ lúc đó mà nhận được sự quan tâm của người chị cùng cha khác mẹ này. Nhưng cha của anh, sau khi bỏ rơi anh nhiều năm, đưa anh trở về chỉ muốn anh trở thành người thừa kế. Đối với ông ấy mà nói, không có cái gọi là tình thân.” (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 7

 Chương 7

Hôm sau, Duẫn Hạo nhìn những tinh binh trước mặt, không hổ là Kim Xương Liệt đích thân lựa chọn và chuẩn bị, vô luận là thân thủ hay trang bị đều hạng nhất, một kẻ nhìn như phó tướng tới bên cạnh Duẫn Hạo nói:

“Thế tử, đội nhân mã giỏi cưỡi ngựa đã đến đông đủ, xin nghe thế tử phân phó.”

Duẫn Hạo gật đầu, vẻ mặt nghiêm trang.

“Xuất phát!”

Phó tướng có chút ngạc nhiên:

“Thế tử không đợi người trong triều tới tiễn sao?”

“Cũng không phải là hai nước giao tranh, chỉ là tiêu diệt sơn tặc, khoa trương thanh thế như vậy làm gì? Đi sớm chừng nào về sớm chừng ấy, ta sợ là lúc về kinh thành đã trắng tuyết rồi.” (more…)


Cộng Hưởng Cô Đơn – Chapter 16

Chapter 16

Junsu không có biểu tình gì. Cậu nhìn Jaejoong, lại nhìn Yunho đang đứng phía sau Jaejoong, cuối cùng chuyển lại ánh mắt lên người Jaejoong, đột nhiên bật cười:

“Anh, anh về rồi à? Em lo lắng cho anh nãy giờ. Đứng ở cửa làm gì, mau vào nhà đi.”

Junsu liền kéo Kim  Jaejoong vào, Yunho cúi đầu cười, Yoochun cũng chào tạm biệt Junsu, đi đến bên cạnh Yunho, giúp Yunho mở  cửa cùng anh bước vào nhà.

Cửa nhà bị Junsu mạnh tay đóng lại, Jaejoong vẫn còn chút hoang mang. Junsu nhìn cậu một hồi, đột nhiên kéo tay cậu ngồi xuống sopha.

“Anh…”

Môi vẫn còn hồng hồng, Jaejoong cảm thấy có chút ngượng ngịu, đầu óc chậm rãi hoạt động nhưng trong lòng đều là hình ảnh Jung Yunho. Junsu cắn môi .

“Anh thích anh ta sao?”

(more…)