Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Author Archive

Đồng Quy – Chương 15 [END]

Chương 15

“Ta nhớ rõ, ở mỗi kiếp, ta đều chết trong lòng ngươi”.

“Tại Trung, biết vì sao ta vĩnh viễn phải nhìn cảnh ngươi rời bỏ nhân thế không?”

Tại Trung lắc đầu, máu từ cổ họng tràn khỏi miệng, tí tách chảy xuống, nhiễm đỏ bờ vai Duẫn Hạo. Cậu cố siết chặt lấy cơ thể Duẫn Hạo, sau lưng anh cũng toàn là máu, nhuộm đỏ hai tay cậu. Sắc mặt Duẫn Hạo càng lúc càng trắng, nhưng tươi cười bên môi lại càng thêm sâu, anh nói với Tại Trung. (more…)


Đồng Quy – Chương 14

Chương 14

Tại Trung tiến tới gần, đến trước mặt anh, dùng cặp mắt đỏ như máu nhìn anh. Duẫn Hảo chỉ cảm thấy trái tim mình dần nóng lên, Tại Trung đang nói chuyện với anh, thật sự rất dịu dàng.

“Ta không quan tâm chuyện ngươi đánh bại ra ngàn năm trước, không quan tâm ngươi đã phong ấn ta ngàn năm, ta chỉ muốn hỏi ngươi, năm đó, khi gặp nhau ở nhân giới, ngươi đã nói muốn cho ta cảm nhận được một tình yêu vui vẻ, ngay lúc đó, đối với ta, ngươi có vài phần thật tình chứ?”

Duẫn Hạo chưa từng cảm thấy thất bại như hiện giờ. Đồng ý là anh không thể làm được như đã hứa, anh khiến Tại Trung đau lòng, nhớ nhung, khiến cậu đau khổ, rơi lệ, khiến cậu do dự, bất an, anh cũng không thể cho cậu cảm nhận được sự vui vẻ. Anh thầm nghĩ phải tiếp tục cự tuyệt người trước mắt, nhưng ánh mắt chờ mong, vẻ mặt chờ đợi của Tại Trung làm cho anh không thể nhẫn tâm nói dối. (more…)


Đồng Quy – Chương 13

Chương 13

Khe núi lại quay về vẻ tĩnh lặng như ban đầu, Tại Trung xoay đầu lại nhìn những tên ác ma đi theo ma quân, bọn chúng vội vàng quỳ xuống đất cầu xin tha tội. Chúng biết những thứ chúng vừa thấy không phải là ảo giác, ma vương điện hạ sống lại, còn mạnh hơn cả ngàn năm trước.Tại Trung không thèm để ý đến bọn chúng, chậm rãi bước về phía Xương Mân. Xương Mân ngẩng đầu lên nhìn cậu, tóc trắng mắt đỏ, ánh mắt lạnh lùng lãnh đạm, sớm đã chẳng phải là Kim Tại Trung mà mình quen biết nữa.

Tỉ mỉ đánh giá Xương Mân hồi lâu, giống như chưa từng biết Xương Mân là ai. Ánh mắt xa lạ, lạnh lẽo, tiếp đó, Tại Trung khẽ phẩy tay, thánh kiếm nằm dưới nền đất bay lên, rơi vào tay cậu. Tại Trung nắm chặt thánh kiếm, nói với Xương Mân. (more…)


Đồng Quy – Chương 12

Chương 12

Kết giới quấn quanh khiến Duẫn Hạo đau đớn hết sức, Tại Trung ngửa đầu lên nhìn anh, trái tim cũng quặn thắt bất lực. Cậu bước tới trước mặt ma quân, nhìn thẳng vào đồng tử xanh đen của y.

“Giết ta, tha cho bọn họ”.

Ma quân nhướn mày, tựa như vừa nghe thấy điều gì đó cực kỳ buồn cười, y khẽ cười nói.

“Anh trai của ta sao lại trở nên khờ dại thế này, anh có tư cách gì để đàm điều kiện? Hiện giờ, anh chẳng qua chỉ là một phế vật không hề có sức mạnh. Ta muốn giết thì cũng đơn giản như giết tên nhân loại trong kết giới kia thôi”.

Sắc mặt ma quân chợt thay đổi, y chán ghét nhìn chằm chằm vào mặt Tại Trung. (more…)


Đồng Quy – Chương 11

Chương 11

Luồng sức mạnh hắc ám xông tới ào ạt, thậm chí còn có thể khống chế được cả máy bay, điều này khiến Xương Mân vô cùng kinh hãi. Trên máy bay không có ma vật, tình trạng của Tại Trung cũng ổn định, có lẽ nguồn sức mạnh hắc ám đó đang khống chế phía ngoài máy bay, vị khách không mời mà đến này nhất định có ma lực rất mạnh. Chống trụ lại sự nghiêng ngả ngày một lớn, Xương Mân chạy tới khoang hành lý, lấy ra một chiếc trùy dài bằng ngọc lưu ly, dùng lực ma xát, lòng bàn tay phát ra ánh sáng trắng lóa mắt, tất cả ngọc lưu ly đính trên trùy bắt đầu rời ra, trôi nổi giữa khoang máy bay, Xương Mân tập trung niệm chú.

“Định!” (cố định) (more…)


Đồng Quy – Chương 10

Chương 10

Ba người còn lại gật đầu, lấy sợi dây thừng phát quang từ trong ngực ra, đi về phía Tại Trung, Duẫn Hạo lùi dần từng bước ra phía sau.

“Mấy người định làm gì?”

Bọn họ đang định ra tay thì cánh cửa khắc hoa của biệt thự lại mở ra lần nữa, người vừa tới mặc một chiếc áo khoác dài, càng tôn thêm vóc dáng cao gầy của mình.

“Thật xin lỗi Văn tiên sinh, nhưng anh không thể đưa hai người này đi được”.

Trầm Xương Mân bước ra từ bóng đêm, vẻ mặt trầm tĩnh, biểu cảm không có gì là nghiêm khắc, nhưng dưới ánh đèn leo lắt của đêm đen, vẫn đầy vẻ không giận tự uy. Sau khi nhìn rõ mặt Xương Mân, mấy người đang muốn bắt Duẫn Hạo và Tại Trung lập tức đứng thẳng người, kính trọng cúi đầu. (more…)


Đồng Quy – Chương 9

Chương 9

“Ơ, đôi mắt của anh đổi màu này”.

Tại Trung ngẩn người, cách đó không xa đột nhiên truyền tới tiếng nổ lớn, cậu ôm đứa nhỏ đứng lên, chiếc taxi ban nãy không biết có phải đã chạy quá tốc độ hay không mà đâm mạnh vào cột điện bên đường. Thân xe hư hỏng nặng, đầu xe bốc cháy, Tại Trung thấy mọi người xung quanh vội vã chạy tới cứu giúp gã lái xe từ trong xe ra, cả người gã đều là máu, đâu còn dáng vẻ phách lối, tức giận chửi bới bọn họ như ban nãy nữa.

Tim lại bắt đầu đập nhanh hơn, cảm giác hoảng hốt cùng hưng phấn len lỏi từ tận sâu đáy lòng kia khiến Tại Trung khẽ run rẩy. Buông đứa nhỏ xuống, nhìn người nhà dẫn nó đi, đứa bé kia nước mắt lưng tròng, vẫn cố quay đầu lại nhìn cậu. Tại Trung thoáng ngẩn ngơ, đó…..đã từng là dáng vẻ của chính cậu, cô độc, bất lực, băn khoăn. (more…)


Đồng Quy – Chương 8

Chương 8

Duẫn Hạo cảm thấy bản thân chưa bao giờ thê thảm như lúc này, bấm máy gọi vô số lần nhưng đối phương đã tắt máy, lúc chạy tới nhà ga, anh chỉ cảm giác được cổ họng khô khốc, há miệng thở dốc, lao tới quầy bán vé, mua vé xe giờ gần nhất tới thành phố B, khi trả tiền mới phát hiện, chứng minh thư của mình đã bị Tại Trung cầm đi. Nháy mắt, cảm giác vô lực ào ạt dâng lên trong lòng, anh dò danh bạ, gọi cho Xương Mân.

“Xương Mân”.

“Ai dô, đây không phải là hội trưởng tiền nhiệm vừa đại náo hội sinh viên sao?” (more…)


Đồng Quy – Chương 7

Chương 7

Duẫn Hạo đau đầu nhìn bà xã nhà mình cùng đứa em họ đuổi đánh nhau quanh nhà trọ, tựa như đứa nhỏ mãi không lớn, anh nhịn không được khẽ mỉm cười, nhưng sâu trong tim anh vẫn chớp nhoáng nỗi bất an khó nói. Thế nhưng, ngay giờ phút này, khi nhìn cảnh Tại Trung phẫn nộ đè mặt Xương Mân ra mà cấu véo, không bị nỗi đau tổn thương vướng mắc, lại nhìn đứa nhỏ ngây ngô trước đây giờ đã trở thành thầy trừ ma đáng tin cậy*, chẳng hiểu sao nội tâm anh lại kiên định thêm mấy phần. Anh không muốn nghĩ nhiều đến những lời Xương Mân nói, cũng không muốn nghĩ tiếp, anh chỉ có thể chắc chắn một điều rằng, anh sẽ không bao giờ rời khỏi Tại Trung. Cho nên bất kể Tại Trung có liên quan gì đến ma vật như Xương Mân nói hay không, anh vẫn sẽ mãi ở bên cậu, nếu cậu là bóng ma, anh sẽ là ánh mặt trời, nếu cậu thuộc mệnh cách thiên ma, thì anh sẽ mang mệnh cách cực quang. (more…)


Đồng Quy – Chương 6

Chương 6

Sau khi buổi họp thường kỳ của hội sinh viên kết thúc, Duẫn Hạo bị ban giám hiệu giữ lại gặp riêng. Tại Trung cũng không ở lại chờ anh, mà đi một mình tới siêu thị mua xương heo, chuẩn bị nấu canh cho Duẫn Hạo. Lúc xách theo túi xương đi trên con đường nhỏ về nhà trọ, cậu đột nhiên cảm thấy ngõ nhỏ hôm nay cực kỳ ít người qua lại. Tại Trung dừng bước, một bóng người chợt xuất hiện, đứng ngay trước mắt cậu, giống y như ngày hôm trước, quần áo thời thượng, sạch sẽ thanh thoát. Ngay giờ khắc này, Tại Trung lại thầm tính toán, nếu lấy túi xương heo trong tay làm vũ khí, liệu sẽ có bao nhiêu phần trăm chiến thắng.

Vẫn là nụ cười ôn hòa đẹp mắt như trước, Xương Mân thậm chí còn gật đầu thân thiết chào hỏi.

“Lại gặp nhau nữa rồi”.

Tại Trung liếc mắt nhìn xung quanh một lượt, ban nãy vẫn còn lác đác có người qua lại thì giờ phút này lại chẳng còn một ai. Cậu thò tay vào túi quần, lấy điện thoại ra, Xương Mân cười nói. (more…)


Đồng Quy – Chương 5

Chương 5

Phụ cận tòa nhà thư viện cũ giờ đã thành nơi cấm địa công khai, rất nhiều sinh viên tâm lý không vững bị hoảng sợ khi đi ngang qua đây. Tại Trung định dẫn theo hai thư ký tới nơi đó nhìn qua một lúc. Hai người kia liếc mắt nhìn nhau, vừa không dám đi, vừa không dám cãi mệnh lệnh của ủy viên, sau một hồi cân nhắc, vẫn phải lựa chọn phương án theo Tại Trung. Lúc ba người tới nơi, chỉ cảm nhận được sự tĩnh lặng đến âm trầm xung quanh, tản mác ra sự lạnh lẽo khó hiểu, tiếp tục đi đến cửa thư viện, lại nhìn thấy một người đang đứng ở đó. (more…)


Đồng Quy – Chương 3

Chương 3

Lần đầu tiên Duẫn Hạo gặp Tại Trung là khi bảy tuổi, tại thành phố B.

Khác với đô thị phồn hoa mà Duẫn Hạo từng sống, thành phố B gần biển, quang cảnh vô cùng thoáng đãng, thoát ly khỏi mọi huyên náo ngoài kia, im lặng mà xinh đẹp. Rất nhiều thương nhân giàu có đã chọn nơi này làm nơi nghỉ ngơi hoặc dưỡng lão. Duẫn Hạo ngồi trên xe của cha, hạ cửa kính xuống đón gió, làn gió nhẹ mang theo sự ẩm ướt cùng mặn mòi ập tới, Duẫn Hạo vô cùng hào hứng, khi đó anh chỉ là một cậu nhóc bảy tuổi, chưa từng nhìn thấy biển. Vẻ mặt của cha Trịnh có chút ngưng trọng, nhưng khi nói chuyện với Duẫn Hạo lại rất dịu dàng. (more…)


Đồng Quy – Chương 2

Chương 2

Tại Trung đang tự cởi cúc áo, từng nút lại từng nút được cởi bỏ, động tác không hề có chút do dự.Vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt dịu dàng. Tuy từ lúc bảy tuổi đến giờ, hai người chưa từng tách xa nhau, năm học cấp hai lần đầu tiên thủ dâm, năm học cấp ba lần đầu tiên hôn môi, từng bước từng bước ngọt ngào, chậm rãi tiến tới, đến khi học đại học, hai người lại học chung trường, thuê nhà trọ “ở chung”, cũng chưa làm chuyện gì đó quá kích thích, nhưng hiện tại, Tại Trung bỗng nhiên nhiệt tình như vậy, chỉ khiến Duẫn Hạo cảm thấy đầu óc choáng váng, tâm trí rối loạn.

“Cậu…..cậu định làm gì?”

Tại Trung không trả lời, sau khi cởi áo xong liền để trần nửa thân trên, nhẹ nhàng gọi.

“Duẫn Hạo, cậu nhìn tớ đi”. (more…)


Protected: Đồng Quy – Chương 1

This content is password protected. To view it please enter your password below:


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 10 [END]

Chương 10 

Động phòng hoa chúc từ trước đến nay là chuyện tốt đẹp nhất đời người, tân nương cười e thẹn bên dưới khăn đỏ ngồi ở mép giường, chờ tân lang đến vén khăn trùm đầu. Tân lang vận hỉ phục đỏ thẫm, tươi cười chậm rãi đến gần tân nương, khăn chỉ vừa giở lên được phân nửa thì nghe một tiếng vang thật lớn, cửa tân phòng bị người từ bên ngoài chém xuống, Kim Tại Trung giận dữ mang toàn thân sát khí xông vào.

Mặt đối mặt với tân lang, hai người đều giật mình hết hồn.

Tại Trung trừng mắt hỏi

“Chết tiệt, tại sao lại là ngươi?”

Phúc Trung hoảng sợ chạy đến ôm chặt tân nương tử của mình vào lòng, cũng thập phần kinh hồn sợ hãi

“Công, công tử, Phúc Trung hôm nay đón dâu, ngài vì sao… Vì sao lại ngăn cản? !”

Có kẻ không nhịn được phì cười, tiếng cười lập tức lọt đến tai Tại Trung, nhìn thoáng qua hành lang bên ngoài thấy Thẩm Xương Mân đang cười đến cong lưng, Kim Tại Trung nén giận nhìn Phúc Trung nói

“Lễ vật ta mừng đám cưới hai người là một vạn lượng vàng, xin thứ lỗi vì đã quấy rầy.” (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 9

Chương 9

Nhưng Duẫn Hạo lại không thể ngờ được rằng, trời vừa sập tối đã thấy Tại Trung mình đầy thương tích ngã xuống trước cửa phủ.

.

Vai phải bị hung khí đâm trúng, sâu tới tận xương, Duẫn Hạo nhìn kỹ vết thương, xác nhận là không có độc tố, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, đại phu tốt nhất kinh thành đều bị triệu đến, giải thích vết thương này không phải do hung khí bình thường đả thương mà là binh khí của hoàng gia – kim ty.

Trong lòng Duẫn Hạo chấn động, trong thiên hạ, có thể sử dụng được kim ty, ngoài nhóm ám vệ của hắn thì chỉ còn ám vệ của hoàng thượng.

Duẫn Hạo biết, nhóm ám vệ này trước giờ hành sự rất kín kẽ, chỉ tuân theo chỉ thị của hoàng thượng, như vậy vết thương trên người Tại Trung, nhất định là do những ám vệ này gây nên. Xem ra, hoàng thượng không vì hoảng sợ mà buông tha không truy cứu chuyện này, người đã cho điều tra ra thân phận của Tại Trung, sau đó ra lệnh cho đám ám vệ này tới lấy mạng y. (more…)


Protected: So Much Mine – Chapter 19 (LEMON)

This content is password protected. To view it please enter your password below:


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 8

Chương 8

Đại quân của Trịnh quốc đại thắng, khải hoàn hồi kinh.

Đoàn quân về tới trước cổng thành, trời đã chuyển lạnh nên tuyết bắt đầu rơi. Đội quân của Duẫn Hạo đứng chờ bên ngoài của hoàng thành nhưng cửa thành lại không mở. Thẩm Xương Mân ở trên ngựa nhìn cửa thành vẫn đóng chặt, mày nhíu lại. Cao giọng hô gọi lính canh mở cửa.

“Bình chiến vương thắng lợi trở về, còn không mau mở cửa thành nghênh tiếp? !”

Duẫn Hạo bởi vì thương tích nên ở trong xe ngựa, nhưng cũng nghe được câu trả lời của lính canh rất rõ ràng, lẩn khuất chút chần chừ

“Hoàng, hoàng thượng có chỉ, Bình chiến vương mặc dù chiến thắng trở về, nhưng mắc tội kháng chỉ bất tuân, vì thế… vì thế phạt tất cả bỏ lại vũ khí bộ hành vào thành.

Đại quân bắt đầu có tiếng kháng nghị, binh tướng chiến thắng trở về nhưng lại nhận được đối đãi như thế, chưa kể Du vương lại mang thương tích trên người, trời lạnh như vậy lại còn đang mưa, làm sao có thể đi bộ một quãng đường xa như vậy đến điện để phục lệnh. (more…)


Tản Mạn Italy – Ngoại Truyện Cuối: Berlin Berlin 6

Chương 6

Không khí trong biệt thự có gì đó không bình thường, Jaejoong cũng trở nên kiệm lời hơn, Ahn Min tựa như rất thích ở phòng sách của Yunho đọc những quyển sách không gọi rõ tên. Cậu cũng dường như cũng trở nên thân thiết với Yunho. Có những lúc trong phòng sách tán gẫu với Yunho về nội dung những cuốn sách. Còn Yunho, không những tỏ ra có hứng thú, anh cũng ngầm đồng ý ngắm nhìn gương mặt người trẻ tuổi ấy, biểu cảm phong phú mà sống động nhường vậy. Đó là khí chất của Changmin, cảm giác về em trai yêu quý, sự dịu dàng của tình thân.

Trong lòng Jaejoong có chút ít tâm sự, Yunho cũng không gặng hỏi, giữa anh và Jaejoong có những lúc gọi là đồng điệu. Kim Jaejoong là một sát thủ, những gì cậu đã từng trải qua cũng chính là những thứ Jaejoong vô tình hoặc hữu ý muốn cất giấu đi, Yunho không muốn đi đào bới lên, sự thẳng thắn cũng là tương đối mà thôi. Cũng không thể đi lật lại quá khứ của đối phương, trong lòng họ đều nên có một số thứ được bảo bọc lại. Jaejoong không nói nhiều, thực ra không phải là kiệm lời, là vì sự việc tàn khốc từng xảy đến trong quá khứ là rất nhiều, chẳng biết bắt đầu từ đâu, cũng không muốn nhắc lại nữa.

Đầu thu thời tiết mát mẻ, mùa hạ đã qua. Đây đã là thời điểm chuyển mùa, nhưng cũng không thể quay ngược lại những gì đã qua. (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 7

Chương 7

Bình Chiến Vương dẫn đầu sáu vạn đại quân Trịnh quốc tiến thẳng sát đến biên giới Tân Cương, đóng quân xây dựng cơ sở tạm thời tại đó. Duẫn Hạo cũng không tùy tiện khai chiến, đã kinh qua bao nhiêu trận, hắn biết lúc nào là thời cơ để xuất binh, cần thiên thời địa lợi. Muốn đột ngột khai chiến, số lượng nhiều dĩ nhiên chiếm ưu thế, nếu tìm đúng thời cơ, một trận đánh bại quân địch không phải điều quá khó.

Còn với các tướng sĩ của Duẫn Hạo, cũng không vội vàng vì bọn họ biết, biết Du vương vốn rất thiện chiến nên mọi sự đều tuân theo, chỉ có duy nhất một người, đối với Duẫn Hạo thập phần chống đối, hơn nữa luôn luôn trong lúc nghị sự, đối với Duẫn Hạo chứa nhiều bất mãn.

Dựa vào việc bản thân là hoàng huynh của Thục phi, đương triều quốc cữu Mộc Thanh luôn muốn nắm quyền hành quân, rất nhiều tướng sĩ đều cực kỳ bất mãn, nhưng vì thân thế của y cho nên không dám công khai phản đối. Trái lại Duẫn Hạo luôn cư xử với y rất lãnh đạm, vì trong lòng Duẫn Hạo đã cân nhắc  sự ảnh hưởng của y đối với thiên triều là không lớn, chưa đến mức phải loại bỏ. Mà Xương Mân đối với y lại còn lạnh nhạt hơn, bởi vì Xương Mân biết, nếu y dám cuồng vọng tự đại để ảnh hưởng đến chiến lược toàn quân, hoặc chỉ cần tìm cách ám hại Duẫn Hạo, Mộc Thanh y nhất định phải chết. (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 6

Chương 6

Thẩm Xương Mân biết rõ người này là ai, anh trai của người mà hoàng thượng đang sủng ái nhất – Thục phi, đương triều quốc cữu, Mộc Thanh. Lần này xuất chinh, vốn dĩ hoàng thượng muốn phong cho Mộc Thanh làm đại tướng quân, nhưng vì Duẫn Hạo xin ra trận, hắn chỉ còn là phó tướng, không cam lòng cũng là lẽ thường, huống hồ trong tình huống này… Trong mắt người ngoài, hắn đối với Duẫn Hạo vẫn rất kiêng dè, vì ở trong mắt bọn họ, Duẫn Hạo luôn luôn là mối uy hiếp lớn nhất đối với hoàng thượng.

Những gì Thẩm Xương Mân nghĩ đến, lại hoàn toàn không hề sai, nhìn sang Duẫn Hạo, sắc mặt lẫn ánh mắt đều rất bình tĩnh, phân phó cho thị vệ dọn dẹp sạch sẽ khu phố, mang theo Tại Trung rời đi.

Không lẽ một chút y cũng không hề lo lắng sao, sự việc này nếu là được hoàng thượng ngấm ngầm chấp thuận, đó mới chính là mối nguy hiểm thật sự.

Đi theo Tại Trung đến Cổ Mộc Hiên dùng bữa, sau đó ngồi trong sân đánh cờ. Trải qua mấy ván, Tại Trung đều đại bại dưới tay Duẫn Hạo, dần dần mất kiên nhẫn. Thuận tay thả quân cờ trắng rơi xuống, quân cờ bằng mã não chạm vào bàn cờ phát ra tiếng vang trong trẻo, Duẫn Hạo ngẩng đầu nhìn thấy bộ dáng có chút ấm ức của người kia, nhịn không được bật cười. (more…)


Tản Mạn Italy – Ngoại Truyện Cuối: Berlin Berlin 5

Chương 5

Mở cánh cửa phòng sách, Yunho hơi giật mình. Thân hình gầy yếu của thiếu niên dựa vào bên kệ sách chăm chú xem cuốn sách tiếng Đức dày cộp trên tay. Nghe thấy tiếng mở cửa hiển nhiên cũng bị dọa một trận, lập tức bỏ quyển sách xuống.

“Xin lỗi, tôi chưa được sự đồng ý mà đã vào đây.”

Yunho tháo cúc đầu tiên trên cổ áo, bước qua ngồi xuống ghế

“Không sao”

Ahn Min đương nhiên cảm thấy hành vi của mình không phải phép, cảm giác tội lỗi hiện rõ trên gương mặt

“Xin lỗi, tôi thấy trong này có rất nhiều sách, nêm mới trộm bước vào, tôi…”

Yunho nhìn cuốn sách cậu vừa cầm, thấy tựa đề sách liền cười cười hỏi

“Death in Venice(1), cậu còn trẻ mà lại thích đọc loại sách này ư?”

(more…)


Cộng Hưởng Cô Đơn – Chapter 21 [END]

Chapter 21 

Nhân viên cứu hộ ở bên dưới đã bơm sẵn túi khí, Yunho nặng nề rơi lên túi khí, máu từ bả vai  chảy như suối, cả người nửa tỉnh nữa mê nằm trong vũng máu. Có người chạy đến, vây quanh anh, có mặt nạ dưỡng khí áp lên, Yunho cảm thấy thể lực như dần mất đi, ý thức đã chậm rãi mơ hồ, đột nhiên lại nghe có người vừa khóc vừa gọi lớn tên của mình.

“Yunho ! Yunho!”

Là JaeJoong, nước mắt của cậu đang rơi trên người anh, là JaeJoong, nắm chặt lấy mình, là JaeJoong đang ôm anh thật chặt. Như vậy đã quá đủ rồi, sau khi cảm nhận được hơi ấm của JaeJoong, ý thức liền mất đi.

Kim JaeJoong dường như điên cuồng ôm chặt cơ thể của Yunho, nhân viên y tế muốn kéo cậu ra để chữa trị cho Yunho, JaeJoong lại không chịu buông tay, vừa khóc vừa gọi tên Yunho, cả người dường như suy sụp, biểu tình điên loạn ấy khiến mọi người đều ngây người. Dường như mọi người đều nói với cậu Yunho chỉ là ngất đi, không phải chết, cũng sẽ không có việc gì để cậu buông tay, nhưng Kim JaeJoong giống như một đứa trẻ bị người khác làm hư món đồ chơi mà mình yêu thích nhất, ôm chặt Yunho đau khổ khóc không ngừng. Mọi cảm xúc vào giây phút Yunho rơi xuống đều đã bùng nổ ra trước mắt cậu. (more…)


Cộng Hưởng Cô Đơn – Chapter 20

Chapter 20

Xe của Yoochun dừng lại, liền phát hiện bên dười tòa nhà khu Tây của bệnh viện có rất nhiều người, cùng Yunho xem tình hình, hai người liền lập tức lên tầng thượng. Lối đi đã bị người khác chặn lại, Yunho xuyên qua đám người nhìn thấy JaeJoong đang đứng ở cửa, tuy chỉ là bóng lưng nhưng anh có thể cảm nhận được JaeJoong đang run, sau khoảng trống, chính là Kim Junsu đang ngồi trên mái nhà, âm thanh du dương, chậm rãi nói chuyện. Yunho muốn tiến lên tìm JaeJoong, nhưng bị Yoochun kéo lại.

“Không được sang đó, lúc này nếu như để Junsu nhìn thấy hai người ở bên nhau, sẽ xảy ra chuyện đấy.”

Yoochun bình tĩnh lấy điện thoại ra báo cảnh sát, hy vọng có thể kịp chuẩn bị nệm hơi dưới lầu, một khi xảy ra chuyện, cũng có cách ứng phó, vừa gọi xong điện thoại, Yoochun phát hiện Junsu đột nhiên lắc lư đứng dậy, vì một chân không thuận tiện, thân thể đung đưa qua lại, mọi người đều rất kinh ngạc, sợ cậu không đứng vững sẽ rơi xuống. (more…)