Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Trọn Đời Chỉ Một

Trọn Đời Chỉ Một – Chương 6 (End)

Chương 6

Mấy ngày kế tiếp, phát sinh một chuỗi những sự việc kỳ lạ trước cửa phòng của JaeJoong, mỗi ngày sau giờ học, Kim JaeJoong lại nhìn thấy một cái thùng giấy ngay trước cửa phòng của mình. Ngày đầu tiên, là giá vẽ. Ngày hôm sau, là một bộ dụng cụ vẽ tranh. Ngày thứ ba, là một bộ màu vẽ. Không đề tên, cũng không đóng gói đẹp đẽ, Kim JaeJoong biết đây không phải là trò đùa dai của ai, càng không phải là quà của ai tặng nhân dịp lễ nào đó, cậu không thể tưởng tượng được là Jung YunHo trẻ con tới mức đi chuẩn bị mấy thứ này, càng không thể tưởng tượng được con người tư chất xuất sắc đó, lại có thể đu bám đến hại thần kinh người khác tới như thế.

(more…)


Trọn Đời Chỉ Một – Chương 5

Chương 5

Bức màn trang trí sân khấu đó mang lại hiệu quả tốt đến không ngờ, đó là buổi lễ đặc sắc nhất trong lịch sử từ trước đến nay của đại học Seoul, học viện Mỹ Thuật được một phen nở mặt. Các sinh viên ở học viện Mỹ thuật vây quanh Jung YunHo “tra khảo” xem rốt cuộc ai là “nhân tài ẩn dật”, nhưng YunHo chỉ mỉm cười bất đắc dĩ, lắc đầu, giữ kín miệng không nói.

Anh không phải không muốn nói, mà lúc bức màn được hoàn thành, những lời đe dọa của Kim JaeJoong lại vang lên bên tai anh. Anh chưa từng bị người nào uy hiếp như vậy, anh biết Kim JaeJoong cũng không phải là giả vờ muốn giấu tên, nếu như đó chỉ là một câu nói đùa, Kim JaeJoong hiện tại đã sớm là “cục cưng” của đại học Seoul này rồi, ít nhất cũng là “Đấng cứu thế” của học viện Mỹ Thuật, nhưng là… anh tin rằng, Kim JaeJoong thật sự không muốn cho người khác biết về năng khiếu hội họa của mình. Jung YunHo chỉ có chút bối rối, về việc tại sao Kim JaeJoong luôn khiến cho người khác cảm giác lãnh đạm cùng xa cách, chỉ có điều từ sâu thẳm trái tim anh, có chút vui sướng. Bởi vì một Kim JaeJoong như thế, chỉ có mình anh được nhìn thấy, chỉ có mình anh hiểu rõ.

(more…)


Trọn Đời Chỉ Một – Chương 4

Chương 4

Rất nhiều năm về sau, cùng nhau tham gia phiên tòa thẩm vấn cuối cùng của một vụ án lừa đảo lớn về kinh tế tại Seoul. Kim JaeJoong vô cùng buồn chán mà ngáp liên tục nhìn luật sư của bên nguyên cáo hoa ngôn xảo ngữ, nhân chứng trả lời rất trơn tru, từng bước đánh bại luật sư bên bị cáo. Cậu nhẫn nại nghiêng nghiêng hàm dưới tinh tế quan sát, khám phá nét anh tuấn sau nhiều năm trôi qua của người kia. Trải qua bao năm tháng tôi luyện, những đường cong tuấn lãng của khuôn mặt ngày càng thêm mê người sâu sắc, vẫn là đôi mắt hẹp dài sâu thẳm không nét dao động, không sợ hãi. Tại thời điểm đưa ra câu hỏi thẩm vấn, tuy bộ dáng ôn hòa nhẹ nhàng, nhưng chính những câu hỏi đặt ra, cuối cùng cũng đều đưa ra đáp án như mong muốn. Nhiều năm như vậy, anh vẫn giữ vững dáng dấp này, lời nói mang tính thuyết phục, đem mọi chuyện làm rõ ràng, những lời nói, những hành động đều như học sinh ngoan hay người thành thật, nhưng tính cách thì lại cực kỳ khôn ngoan và khác biệt.

(more…)


Trọn Đời Chỉ Một – Chương 3

Chương 3

Rất nhiều rất nhiều năm về sau, một sáng sớm mờ sương ở Paris, Kim JaeJoong đưa tay mở cửa sổ phòng trọ để không khí ngọt ngào thấm vào tim, đôi mắt lim dim như còn ngái ngủ, vuốt vuốt tóc trước trán, sau đó quay đầu lại nhìn cái bàn trước mắt, là Jung YunHo đang lật tìm tài liệu suốt 1 đêm không ngủ. Lấy tay chống cằm, JaeJoong bộ dạng uể oải hỏi anh:

“Anh nói xem, năm đó nếu em không ngẩng đầu lên nhìn anh, không phải là người vỗ tay đầu tiên thì hai người chúng ta có phải là cứ như vậy mà để vuột mất nhau không?”

Vì đang bận rộn với hồ sơ vụ án nên anh không ngẩng đầu, nhưng trong từng lời nói, ngữ khí lại rất dứt khoát:

“Không biết.”

“Sao lại không biết?”

JaeJoong lúc này đang hứng chí, cả thân người đều đang lắc lư  như thể nóng lòng chờ mong câu trả lời từ miệng người yêu mình. Những ngón tay thon dài của Jung YunHo đang lật xem tài liệu quả thật khiến cậu ngắm mãi không chán,

“Bởi vì cả hai chúng ta đều rất nổi bật.”

(more…)


Trọn Đời Chỉ Một – Chương 2

Chương 2

JaeJoong vẫn tiếp tục đi học, tiếp tục ngồi ở vị trí cũ để hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp. Đối mặt với đám bạn học xì xào đủ kiểu chê bai, cậu cảm thấy mình vẫn ổn, bởi vì trước kia chính bọn họ đã từng ca ngợi cùng xu nịnh giống như bây giờ, thậm chí thời điểm JaeJoong đi ăn trưa, chứng kiến cô hoa khôi của trường lúc trước vẫn thường luôn bên cạnh mình bây giờ đang nắm tay một tên công tử có tiền khác, cậu cũng đều cảm thấy như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình. Cậu thậm chí còn không có một biểu hiện thờ ơ hay quan tâm gì đến việc bọn họ cố ý cười nhạo và đàm tiếu về người thân của mình, cậu chỉ như cũ mà ngày ngày trải qua cuộc sống như một thói quen của mình.

Chẳng hạn như beefsteak tại nhà hàng Âu, hoặc quán cà phê triển lãm tranh tao nhã. (more…)


Trọn Đời Chỉ Một – Chương 1

Chương 1

Năm nay Hàn Quốc có một mùa đông thật ấm áp.

Thời điểm cuối tháng ba, hoa anh đào ở Seoul đua nhau bung nở. Tới đầu tháng tư, hai bên đường tràn ngập hương hoa như mùi rượu ủ, đem cả bầu trời Seoul nhuộm một màu sáng trong như tuyết.

Ánh nắng của buổi chiều, dịu dàng mà ấm áp đang dần hạ xuống cho dù vẫn phảng phất một chút ủ rũ. Ở vị trí ngay gần cửa sổ, ánh mặt trời luôn chiếu sáng rực rỡ, nhưng các cô nữ sinh thì lại thấy vừa chói mắt, vừa sợ nắng gắt cho nên có chút bực mình mà kéo rèm che lại, khiến luồng ánh sáng trong phòng học phút chốc trở nên lờ mờ.

Phía bên trái của phòng học, dưới cùng có một cái cửa sổ, ngay cạnh bên vị trí khác biệt này lộ ra một chiếc bàn học. Không cần biết ánh mặt trời kia đang nóng gắt như thế nào, cũng không cần biết là người ngồi ngay tại chỗ đó đang ngủ hay thức thì vẫn không một ai dám đến gần.

Chẳng qua là bởi vì Kim JaeJoong thích cái cảm giác ấm áp khi được ánh mặt trời chiếu rọi lên cơ thể. (more…)