Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Posts tagged “Phá Chấp Hệ Liệt

Trên Đời Không Còn Có Người Như Thế – Chương 5 [END]

Chương 5

Kim Jae Joong lòng như lửa đốt ngồi ở trong khách sạn suốt một đêm, cậu không biết Yun Ho có còn quỳ gối trước cửa nhà hay không, cậu không biết liệu mẹ Jung có mang quần áo sạch đến cho anh thay và nấu nước gừng cho anh uống hay không…

Cậu ngồi ở đây suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều. Nghĩ về ngày mình còn bé đã từng khóc đến khàn giọng, dùng hết mọi sức lực nhưng vẫn là vô ích, nhớ mùa hè năm ấy quen biết Jung Yun Ho, nhớ những lúc cùng Jung Yun Ho bước qua mùa tuyết rơi, đi qua mùa mưa bão và giông gió. Từng chút từng chút nhớ về khoảnh khắc của tám năm qua, là gương mặt của Jung Yun Ho, là bàn tay ấm áp ấy.

(more…)


Trên Đời Không Còn Có Người Như Thế – Chương 4

Chương 4

Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày… Kim Jae Joong như một con thoi đưa qua đưa lại giữa nhà trọ và công ty. Yun Ho vừa về tới nhà cũng đã gọi điện thoại báo tin. Cậu lúc nào cũng suy nghĩ đến Yun Ho hiện tại đang làm cái gì, lại vừa nghĩ đến khung cảnh gia đình hạnh phúc bên ngọn đèn ấm áp.

Một tuần sau, cậu nhận được điện thoại của Yun Ho. Thế nhưng lúc bắt máy, rất lâu vẫn không có âm thanh. Cho đến lúc giọng nói lo lắng của Jae Joong truyền qua đầu dây bên kia mang lại cho Yun Ho chút sức sống để đáp lại

“Jae Joong, cậu đến Gwang Ju một chuyến có được không?”

Sau một đêm ngồi tàu mệt mỏi, hẹn gặp nhau trước cửa khách sạn, sốt ruột chờ Jung Yun Ho đến. Trong hơi lạnh của bình minh, Yun Ho cúi thấp đầu, vẻ mặt ủ rũ đi tới bên cạnh Jae Joong, không nói gì, chỉ hung hăng ôm chặt lấy cậu. Ở trong phòng khách sạn, cởi áo khoác ra mới thấy rõ trên mặt Yun Ho lún phún râu, gương mặt lẽ ra nên rất vui vẻ lại không hề có chút tươi tắn, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng như thế. (more…)


Trên Đời Không Còn Có Người Như Thế – Chương 3

Chương 3

Có những cuối tuần, hai người toàn thân màu vẽ lấm lem vẽ tranh quảng cáo trên tường cho những cửa hàng. Rót nước nóng vào bát mì, đem chiếc xúc xích duy nhất bỏ vào bát của Yun Ho, JaeJoong than phiền thuyết giáo

 

“Xúc xích cho cậu hết, cho nên khi về nhà cậu nhớ giặt quần áo.”

 

Đem xúc xích trong bát chia làm hai rồi đưa lại cho Jae Joong phân nửa, qua làn hơi nước, Yun Ho cười đến mức có chút ngốc ghếch

 

“Mỗi lần tớ tắm xong cậu đều bắt tớ phải tắm lại lần nữa, đây không phải lần đầu tiên cậu mắng tớ nhếch nhác.”

 

Trợn mắt liếc Yun Ho một cái, ngồi xổm bên đường, tay cầm bát mì há to miệng ăn, trước mặt người cứ qua qua lại lại, không ai chú ý tới hai thanh niên khắp người màu vẽ nhem nhuốc này, không ai nhận ra rằng trong đôi mắt của họ đều tràn ngập niềm vui, không ai biết rằng cho dù họ đang ăn hai ly mì ăn liền rẻ tiền nhưng ánh mắt vẫn rất thỏa mãn.

(more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 10 [END]

Chương 10 

Động phòng hoa chúc từ trước đến nay là chuyện tốt đẹp nhất đời người, tân nương cười e thẹn bên dưới khăn đỏ ngồi ở mép giường, chờ tân lang đến vén khăn trùm đầu. Tân lang vận hỉ phục đỏ thẫm, tươi cười chậm rãi đến gần tân nương, khăn chỉ vừa giở lên được phân nửa thì nghe một tiếng vang thật lớn, cửa tân phòng bị người từ bên ngoài chém xuống, Kim Tại Trung giận dữ mang toàn thân sát khí xông vào.

Mặt đối mặt với tân lang, hai người đều giật mình hết hồn.

Tại Trung trừng mắt hỏi

“Chết tiệt, tại sao lại là ngươi?”

Phúc Trung hoảng sợ chạy đến ôm chặt tân nương tử của mình vào lòng, cũng thập phần kinh hồn sợ hãi

“Công, công tử, Phúc Trung hôm nay đón dâu, ngài vì sao… Vì sao lại ngăn cản? !”

Có kẻ không nhịn được phì cười, tiếng cười lập tức lọt đến tai Tại Trung, nhìn thoáng qua hành lang bên ngoài thấy Thẩm Xương Mân đang cười đến cong lưng, Kim Tại Trung nén giận nhìn Phúc Trung nói

“Lễ vật ta mừng đám cưới hai người là một vạn lượng vàng, xin thứ lỗi vì đã quấy rầy.” (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 9

Chương 9

Nhưng Duẫn Hạo lại không thể ngờ được rằng, trời vừa sập tối đã thấy Tại Trung mình đầy thương tích ngã xuống trước cửa phủ.

.

Vai phải bị hung khí đâm trúng, sâu tới tận xương, Duẫn Hạo nhìn kỹ vết thương, xác nhận là không có độc tố, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, đại phu tốt nhất kinh thành đều bị triệu đến, giải thích vết thương này không phải do hung khí bình thường đả thương mà là binh khí của hoàng gia – kim ty.

Trong lòng Duẫn Hạo chấn động, trong thiên hạ, có thể sử dụng được kim ty, ngoài nhóm ám vệ của hắn thì chỉ còn ám vệ của hoàng thượng.

Duẫn Hạo biết, nhóm ám vệ này trước giờ hành sự rất kín kẽ, chỉ tuân theo chỉ thị của hoàng thượng, như vậy vết thương trên người Tại Trung, nhất định là do những ám vệ này gây nên. Xem ra, hoàng thượng không vì hoảng sợ mà buông tha không truy cứu chuyện này, người đã cho điều tra ra thân phận của Tại Trung, sau đó ra lệnh cho đám ám vệ này tới lấy mạng y. (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 8

Chương 8

Đại quân của Trịnh quốc đại thắng, khải hoàn hồi kinh.

Đoàn quân về tới trước cổng thành, trời đã chuyển lạnh nên tuyết bắt đầu rơi. Đội quân của Duẫn Hạo đứng chờ bên ngoài của hoàng thành nhưng cửa thành lại không mở. Thẩm Xương Mân ở trên ngựa nhìn cửa thành vẫn đóng chặt, mày nhíu lại. Cao giọng hô gọi lính canh mở cửa.

“Bình chiến vương thắng lợi trở về, còn không mau mở cửa thành nghênh tiếp? !”

Duẫn Hạo bởi vì thương tích nên ở trong xe ngựa, nhưng cũng nghe được câu trả lời của lính canh rất rõ ràng, lẩn khuất chút chần chừ

“Hoàng, hoàng thượng có chỉ, Bình chiến vương mặc dù chiến thắng trở về, nhưng mắc tội kháng chỉ bất tuân, vì thế… vì thế phạt tất cả bỏ lại vũ khí bộ hành vào thành.

Đại quân bắt đầu có tiếng kháng nghị, binh tướng chiến thắng trở về nhưng lại nhận được đối đãi như thế, chưa kể Du vương lại mang thương tích trên người, trời lạnh như vậy lại còn đang mưa, làm sao có thể đi bộ một quãng đường xa như vậy đến điện để phục lệnh. (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 7

Chương 7

Bình Chiến Vương dẫn đầu sáu vạn đại quân Trịnh quốc tiến thẳng sát đến biên giới Tân Cương, đóng quân xây dựng cơ sở tạm thời tại đó. Duẫn Hạo cũng không tùy tiện khai chiến, đã kinh qua bao nhiêu trận, hắn biết lúc nào là thời cơ để xuất binh, cần thiên thời địa lợi. Muốn đột ngột khai chiến, số lượng nhiều dĩ nhiên chiếm ưu thế, nếu tìm đúng thời cơ, một trận đánh bại quân địch không phải điều quá khó.

Còn với các tướng sĩ của Duẫn Hạo, cũng không vội vàng vì bọn họ biết, biết Du vương vốn rất thiện chiến nên mọi sự đều tuân theo, chỉ có duy nhất một người, đối với Duẫn Hạo thập phần chống đối, hơn nữa luôn luôn trong lúc nghị sự, đối với Duẫn Hạo chứa nhiều bất mãn.

Dựa vào việc bản thân là hoàng huynh của Thục phi, đương triều quốc cữu Mộc Thanh luôn muốn nắm quyền hành quân, rất nhiều tướng sĩ đều cực kỳ bất mãn, nhưng vì thân thế của y cho nên không dám công khai phản đối. Trái lại Duẫn Hạo luôn cư xử với y rất lãnh đạm, vì trong lòng Duẫn Hạo đã cân nhắc  sự ảnh hưởng của y đối với thiên triều là không lớn, chưa đến mức phải loại bỏ. Mà Xương Mân đối với y lại còn lạnh nhạt hơn, bởi vì Xương Mân biết, nếu y dám cuồng vọng tự đại để ảnh hưởng đến chiến lược toàn quân, hoặc chỉ cần tìm cách ám hại Duẫn Hạo, Mộc Thanh y nhất định phải chết. (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 6

Chương 6

Thẩm Xương Mân biết rõ người này là ai, anh trai của người mà hoàng thượng đang sủng ái nhất – Thục phi, đương triều quốc cữu, Mộc Thanh. Lần này xuất chinh, vốn dĩ hoàng thượng muốn phong cho Mộc Thanh làm đại tướng quân, nhưng vì Duẫn Hạo xin ra trận, hắn chỉ còn là phó tướng, không cam lòng cũng là lẽ thường, huống hồ trong tình huống này… Trong mắt người ngoài, hắn đối với Duẫn Hạo vẫn rất kiêng dè, vì ở trong mắt bọn họ, Duẫn Hạo luôn luôn là mối uy hiếp lớn nhất đối với hoàng thượng.

Những gì Thẩm Xương Mân nghĩ đến, lại hoàn toàn không hề sai, nhìn sang Duẫn Hạo, sắc mặt lẫn ánh mắt đều rất bình tĩnh, phân phó cho thị vệ dọn dẹp sạch sẽ khu phố, mang theo Tại Trung rời đi.

Không lẽ một chút y cũng không hề lo lắng sao, sự việc này nếu là được hoàng thượng ngấm ngầm chấp thuận, đó mới chính là mối nguy hiểm thật sự.

Đi theo Tại Trung đến Cổ Mộc Hiên dùng bữa, sau đó ngồi trong sân đánh cờ. Trải qua mấy ván, Tại Trung đều đại bại dưới tay Duẫn Hạo, dần dần mất kiên nhẫn. Thuận tay thả quân cờ trắng rơi xuống, quân cờ bằng mã não chạm vào bàn cờ phát ra tiếng vang trong trẻo, Duẫn Hạo ngẩng đầu nhìn thấy bộ dáng có chút ấm ức của người kia, nhịn không được bật cười. (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 11

Chương 11

Sắc trời vẫn chưa tối hẳn, Duẫn Hạo cùng Tại Trung ở trong rừng chậm rãi đi bộ, hướng về phía Hạt Sơn. Lúc này, Tại Trung đối với việc Duẫn Hạo cùng một sư môn với y vẫn có chút kinh ngạc, nhưng tâm cũng dần dần trầm tĩnh lại, y vẫn luôn cảm thấy mình và Duẫn Hạo giống như đã từng quen biết. Hiện tại xem ra, cùng một sư phụ nên cũng gần gũi hơn rất nhiều. Đáng giận là Trịnh Duẫn Hạo không nên đợi đến thời khắc nguy cấp mới tiết lộ chứ. Cho tới giờ, việc bản thân ngã ngựa khi săn bắn, biểu hiện mệt mỏi bởi một đường hành quân gấp gáp, trong mắt Duẫn Hạo cũng không khác gì trò cười, cứ nghĩ như vậy, trong lòng Tại Trung lại càng xấu hổ, không tự giác bước nhanh hơn. Duẫn Hạo thấy y như vậy, vươn người nắm tay y, nói:

“Ngươi và ta thân phận bất đồng, ta tất nhiên biết ngươi vì sao phải giả vờ không biết võ công. Đường đi ta cũng đã tận tâm phối hợp, ngươi còn tức giận cái gì?”

Chính bởi như vậy mới mất mặt, còn có chút uất ức, Tại Trung liếc hắn một cái, nghĩ nghĩ lại hỏi:

“Lão nhân… Có khỏe không?”

“Ngươi đã bao lâu rồi không gặp người?” (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 10

Chương 10

Đi ra khỏi thành, Tại Trung ngồi trên ngựa vươn vai, duỗi duỗi cánh tay, có chút mệt. Duẫn Hạo nhìn người trong lòng thật lâu mới nói:

“Hồ đồ.”

Một tiếng trách cứ, sau đó cũng không nói thêm lời nào, Tại Trung quay đầu nhìn hắn, hơi thở của Duẫn Hạo phả vào đôi mắt, làm Tại Trung cảm thấy ấm áp.

“Ngươi nói ai hồ đồ?”

“Ngươi từ lúc vào Tương thành liền hận không thể lớn tiếng kêu mình chính là cửu điện hạ đương triều để dụ tặc phỉ Hạt Sơn tới giết ngươi, còn không phải là hồ đồ? Mua điểm tâm thì dùng kim đậu tử, uống trà thì muốn trà tiêm đun bằng sương sớm, ngay cả đũa cũng muốn đũa bằng hiên trúc, lại chọn vị trí ngồi ngay cạnh cửa sổ, tranh cãi ầm ĩ gây chuyện ở Túy Tiên lâu, không phải là muốn cho người khác biết ngươi thân phận tôn quý, để tặc phỉ tới giết ngươi hay sao?”

Tại Trung xoa xoa mũi, có chút vô tội:

“Chuyện này thật quá oan uổng, làm gì có ai đi mong người khác tới giết mình chứ…”

“Ngươi.” (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 9

NOTE: Thật sự xin lỗi mọi người, do lỗi post của ta mà chap 8 và 7 bị trùng, chap 8 đã được sửa lại, mọi người chịu khó vào đây đọc lại chap 8 nhé!! *đập đầu tạ lỗi*

Chương 9

Người trong khách điếm đều ít nhiều quan sát bọn họ vài lần, bốn người này vừa nhìn đều thấy là nhân tài xuất chúng, ở địa phương không lớn không nhỏ như Tương thành, người như vậy không nhiều lắm. Tiểu nhị cửa hàng vô cùng khôn khéo, thấy bốn người vừa ngồi xuống liền vội vàng cung kính tới chờ sai phái.

Tại Trung vô cùng bắt bẻ, trà thì phải đun bằng sương sớm, đũa phải làm từ hiên trúc tốt nhất, dầu muối nêm nếm, thiếu lửa thừa lửa của tất cả các món ăn đều vô cùng chú ý. Chỉ là gọi món là đã tốn đến nửa nén hương. Khách bàn bên cạnh đều nghĩ Tại Trung đến là muốn gây phiền toái, ngay cả phó tướng cũng cảm thấy cứu điện hạ hôm nay hình như cố ý làm khó người. Nhưng tiểu nhị lại nhất nhất nghe, cẩn thận ghi nhớ, trên mặt không hề có vẻ khó chịu, nghe Tại Trung phân phó xong chỉ nói mong các vị khách quý chờ xong liền lui xuống. Không lâu sau, tiểu nhị mang trà nóng lên, muốn rót cho mọi người, Mộ Thanh nhận lấy bảo tiểu nhị lui xuống. Lá trừ đều là lá trà tiêm loại tốt nhất, nước trà trong veo, hương khí tỏa bốn phía, Mộ Thanh lấy ra một cây ngân châm, thử nước trà, nước trà không làm ngân châm đổi màu, vì vậy mọi người liền rót trà. Tại Trung bưng chén trà nhìn nhìn, lại ngửi ngửi, cau mày buông xuống.

“Nước không trong, lửa đun cũng không đủ.” (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 8

Chương 8

Đội ngũ ba trăm người cũng không phải là nhiều, lúc tới được Hồ Bắc, Duẫn Hạo lệnh cho binh lính hạ trại ở vị trí bên ngoài Hồ Bắc, cách Hạt Sơn tương đối xa, cũng không kinh động tới tuần phủ Hồ Bắc. Duẫn Hạo dẫn theo ba người là phó tướng, Mộ Thanh và cả Tại Trung vào Tương thành của Hồ Bắc.

Tương thành vẫn phồn hoa như trước, cảm giác giống như ở đây chưa từng xảy ra việc sớn tặc cướp bóc gây loạn, nhưng một đường đi tới Tương thành lại có thể nhìn thấy không ít thôn xóm hoang vu, thôn dân vừa nghe nhắc tới sơn tặc cướp bóc đều biến sắc. Cảnh sắc đối lập trong ngoài phồn hoa cùng tiêu điều khiến phó tướng phải cau mày, tâm sự nặng nề. Duẫn Hạo thấy hắn như vậy, hơi bước chậm lại, nhưng tầm mắt cũng không hề rời khỏi Tại Trung đang mang theo Mộ Thanh đi dạo phía trước, mở miệng hỏi: (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 7

 Chương 7

Hôm sau, Duẫn Hạo nhìn những tinh binh trước mặt, không hổ là Kim Xương Liệt đích thân lựa chọn và chuẩn bị, vô luận là thân thủ hay trang bị đều hạng nhất, một kẻ nhìn như phó tướng tới bên cạnh Duẫn Hạo nói:

“Thế tử, đội nhân mã giỏi cưỡi ngựa đã đến đông đủ, xin nghe thế tử phân phó.”

Duẫn Hạo gật đầu, vẻ mặt nghiêm trang.

“Xuất phát!”

Phó tướng có chút ngạc nhiên:

“Thế tử không đợi người trong triều tới tiễn sao?”

“Cũng không phải là hai nước giao tranh, chỉ là tiêu diệt sơn tặc, khoa trương thanh thế như vậy làm gì? Đi sớm chừng nào về sớm chừng ấy, ta sợ là lúc về kinh thành đã trắng tuyết rồi.” (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 6

Chương 6

Ra khỏi ngự thư phòng, Duẫn Hạo đứng yên tại chỗ ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói mắt, vươn tay chạm vào ngực áo, bên trong là hai khối kim bài nạm ngọc giống nhau như đúc. Hắn nhớ trước khi rời khỏi phủ Tây Bắc Vương, phụ thân đã gọi hắn tới thư phòng, ông cúi đầu viết từng nét thư pháp mạnh mẽ cứng cáp, giọng nói vẫn nghiêm túc giống như bình thường.

“Lần này đi tiêu diệt loạn tặc đừng điều động nhiều binh lực của kinh thành, binh lực thủ thành trong kinh là đứng về phía cửu hoàng tử, mặc dù số lượng so với bá phụ con khác biệt lớn, nhưng chung quy vẫn cùng thái tử chế ngự lẫn nhau, hoàng thượng vì vậy cũng có thể an toàn một chút. Trong hộp gỗ trên bàn là lệnh bài nạm ngọc của đặc sứ, Hạo nhi, con cầm lấy, nếu bất đắc dĩ, vào lúc nguy cấp hãy dùng nó điều động mật binh tại Hồ Bắc tiếp viện.”

Duẫn Hạo nhớ rõ lúc biết được phụ thân có thể điều động mật binh chính mình đã khiếp sợ thế nào, loại chuyện này nói lớn có thể lớn, nói nhỏ cũng có thể nhỏ, nhưng Trịnh Trạch Nghĩa căn bản cũng không giải thích gì, chỉ dừng bút lại, nhưng cũng không ngẩng đầu lên, giọng nói trước sau không có gì thay đổi:

“Ngài rất ít khi nói với ta triều đình gặp khó khăn, có lẽ loạn tặc ở Hạt Sơn quả thật làm ngài đau đầu, Hạo nhi, lần này đi nếu không thắng thì đừng trở về.”

Do có nhắc nhở của phụ thân cùng nguyên nhân bộ phận binh lực này vốn được giấu kín, Duẫn Hạo đã dự định trước là không vào tình thế nguy cấp cũng sẽ không sử dụng. (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 5

Chương 5

Kim Tại Trung cưỡi ngựa phi như lao, thoáng cái đã dừng chân trước cổng thành rộng lớn, nhìn thấy tường thành, rồi lại cúi đầu nhìn khối bạch ngọc đeo bên hông, chớp mắt vài cái, không hề trì hoãn, thúc ngựa chạy vào kinh thành.

Dưới chân thiên tử, nơi này vẫn luôn phồn hoa như thế, nhưng lần này, Tại Trung không hề hứng thú đi uống rượu, hay đi xem các cô nương khiêu vũ ở Túy Hồng lâu, cũng không thèm đến Thái Bạch lâu để thưởng thức loại trà ướp hoa tốt nhất, y chỉ đi thẳng đến Du Vương phủ để tái kiến chủ nhân của nó.

Nhảy xuống ngựa, đứng trước cửa phủ, khẽ mỉm cười. Trong vòng một tháng, đã đi tới Kim Phong tiêu cục, lại tiếp tục ghé qua Y Dược cốc để tìm một loại dược trị thương. Nhưng lần này, không giống như năm năm về trước, y chỉ đơn giản cảm thấy rằng nơi tiếp theo muốn đến sẽ là thuận theo ý mình. Chẳng qua là một tháng ngắn ngủi trôi qua, Kim Tại Trung đã cảm thấy, y nên đến kinh thành, đi tới Du Vương phủ, như một điều hết sức tự nhiên, con đường phía trước của y, có Du Vương phủ, cho dù có là qua đường hay không, thì đó cũng chính là đích đến cuối cùng. (more…)


Vì AI Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 5

Chương 5

Liên phi ngữ khí ôn nhu, nhưng dù như vậy cùng cả hành động lại không che giấu được bất an, nhưng nhìn khuôn mặt có nét tương tự Tại Trung đó, Duẫn Hạo liền đứng yên tại chỗ, cũng không rời đi. Phía trước, Liên phi đột nhiên khom mình hành lễ với mình, Duẫn Hạo hoảng sợ:

“Nương nương, người làm gì vậy? Đó là giáng tội chết cho vi thần.”

Liên phi ngẩng đầu, trong đôi mắt là một mảnh sương mù:

“Thế tử, bản cung xin cảm tạ ơn cứu mạng Tiểu Cửu của thế tử tại trường săn lúc trước.”

Duẫn Hạo chấn động, không ngờ Liên phi lại vì việc này mà đưa mình tới đây.

“Nương nương, tình hình ngày hôm đó vi thần là tự nhiên phải giúp đỡ, người nói lời này quá nghiêm trọng rồi.” (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 4

Chương 4

“Duẫn Hạo, ngồi cùng xe ngựa với ta đi. Trong xe có lò sưởi, còn có trà nóng nữa.”

Duẫn Hạo không trả lời, hơi xoay người huýt sáo một tiếng, một con ngựa cao to toàn thân đỏ thẫm nhanh chóng chạy tới, gấp ô lại, Tại Trung nhìn thấy Duẫn Hạo nhìn hắn tươi cười nói:

“Tại Trung có nguyện cùng ta cưỡi ngựa không?”

Hắn gọi một tiếng Tại Trung vô cùng dễ nghe, không có có nửa phần cảm giác gượng gạo giả tạo, Tại Trung ngẩn ra, chỉ thấy Duẫn Hạo đã xoay người lên ngựa, còn chưa nói gì đã cảm thấy một trận kình phong thoáng qua bên tai, sau đó đã thấy bản thân ngồi trên ngựa cùng Duẫn Hạo. Được Duẫn Hạo ôm vào trong lòng, Tại Trung cả người đều ấm lên, thị vệ phía sau hoảng sợ, vội vàng chạy đến trước ngựa, lo lắng nhìn Cửu hoàng tử vỗn chưa từng cưỡi ngựa, đều nhao nhao can ngăn.

“Điện…điện hạ…”

Duẫn Hạo quay đầu thản nhiên nói:

“Ta sẽ đưa điện hạ hồi cung, các ngươi cứ yên lặng đi theo sau, theo không kịp cũng đừng la hét ầm ĩ gây nhiễu loạn dân chúng.” (more…)


Vì AI Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 3

Chương 3

Chuyện xảy ra trong rừng dù là Tại Trung có thông minh thế nào cũng không tưởng tượng được, Mộ Thanh bình thường nói rất nhỏ, vẻ mặt cũng không có biểu tình gì, thế nhưng câu nói vừa rồi lại rõ ràng có ý vị trêu tức, làm cho trong lòng Tại Trung không khổi khẽ động, đang muốn hỏi sự tình xảy ra thế nào lại cảm thấy bên cạnh có người, xoay lại, chỉ thấy Duẫn Hạo đã đứng trước mặt mình, ôn hòa bình thản, hơi mỉm cười:

“Điện hạ, Duẫn Hạo từ trong rừng đi ra, trên đường săn được con cáo tuyết này, đã sắp sang đông, điện hạ nếu không chê xin dùng lông cáo tuyết làm áo choàng chắn gió.”

Tại Trung cảm thấy tim đập rối loạn, cái gì muốn nói đều nghẹn hết trong cổ họng, vừa muốn mở miệng, Duẫn Hạo đã xoay người rời đi. Tại Trung có chút ngơ ngẩn nhìn con cáo tuyết bị người hầu bên cạnh nắm lấy, vươn tay vuốt ve bộ lông cáo mềm mại, trong lòng đột nhiên lại cảm thấy nóng ấm.

(more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 2

Chương 2

Kim Xương Liệt hít sâu một hơi, nhìn Kim Tại Trung hình như không có tổn hại gì, có lẽ là sợ hãi quá mức mà vẫn đang ngây người, ngài cũng không bận tâm nhiều nữa, chỉ cười nâng Duẫn Hạo dậy.

“Khanh tới kinh thành sớm hơn trẫm nghĩ, để trẫm nhìn xem, quả nhiên tuấn tú phong nhã, trẫm đã nói mà, hổ phụ vô khuyển tử, Tây Bắc Vương vẫn khỏe chứ?”

Tại Trung chậm rãi quay đầu sang, hai mắt sáng trưng, thì ra là thế tử của Tây Bắc Vương. Tây Bắc Vương tay nắm trọng binh, trông coi an nguy vùng biên thùy phía tây bắc cho Kim triều, Kim Xương Liệt nể trọng ông nhưng cũng kiêng kị ông, cũng bởi vì nguyên nhân này, Tây Bắc V  ương rất ít vào kinh, nhìn tuổi tác của Trịnh Duẫn Hạo trước mặt, hẳn là con trai thứ của Tây Bắc Vương.

Duẫn Hạo chắp tay.

“Phiền hoàng thượng quan tâm, phụ thân vi thần rất khỏe mạnh, lãnh thổ phía tây bắc cũng bình yên vô sự.” (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 1

Tên: Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Phá Chấp Hệ Liệt Bộ 9

Tên gốc: Thiều Hoa Vi Thùy Lưu

Tác Giả: Trủng Cảnh Chỉ Hy

Thể Loại: Trường thiên, cổ phong nhã vận, đậu hoa cường cường
(ôn nhu trá hình bá đạo công x lông bông trá hình thâm tàng bất lộ thụ)

Editor: Wata/ Beta: Hye

Note: Bộ này là long fic đầu tiên trong phá chấp hệ liệt, và bản gốc tác giả cũng chưa viết xong (mới end quyển 1), thỉnh các bạn suy nghĩ trước khi ngồi hố không lại bảo tại bọn tớ ko chịu lấp hố :)) Bản dịch bọn tớ sẽ cố gắng bám sát tiến độ bên Trung (thật ra au đã nói sẽ hoàn xong bộ Tỉnh và Say rồi mới post tiếp bộ 9 này nên vô tư đê :))))

PS: 7 chương đầu của bộ này là quà sinh nhật nàng Wata tặng Hyemie, để tự kỷ nên ta ém mấy hôm h mới từ từ post :)) 

2c653112b31bb0511f4310f5377adab44bede09f

(more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 4

Chương 4

Dừng chân tại rừng cây ở ngoại thành, hai người chậm rãi bước bên nhau, Tại Trung lúc rời khỏi võ đài thì cơn giận cũng tiêu tan, tuy chịu đi theo nhưng đã nhanh chóng giật tay ra khỏi tay của Duẫn Hạo, dừng bước, liếc xéo Duẫn Hạo một cái, y đương nhiên biết tân hoàng đế chỉ vừa mới đăng cơ, Du Vương phủ rõ ràng đến bây giờ vẫn chưa có nữ chủ nhân, nghĩ đến lời Duẫn Hạo vừa nói với trang chủ của Tàng Kiếm Sơn Tràng, hừ lạnh nói

“Không thể tưởng được thân là vương gia mà có thể nói dối bừa bãi như vậy, cẩn thận tương lai linh nghiệm, Du Vương phi của quý phủ coi chừng sẽ là người có tính cách vô cùng khó chịu, lúc đó Vương gia đúng là tự mình chuốc khổ rồi.” (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 3

Chương 3

Tình thế dần trở nên cấp bách thì có người nhảy lên võ đài. Là một quái nhân, một bộ giáp vàng bao phủ toàn bộ cơ thể, cả khuôn mặt cũng được che lại chỉ để lộ đôi mắt, xem quần áo thì đây là một nam nhân. Tại Trung cảm thấy may mắn, giả vờ thua người này là được.

Quái nhân kia cũng không nói lời nào, chỉ đưa tay về phía Tại Trung ra ý mời bắt đầu ra chiêu, Tại Trung mới vừa di chuyển về phía giữa võ đài thì đã có người nhanh hơn y một bước, dùng khinh công bay lên đứng ngay trước vị trí của Tại Trung, hất tay áo, đối mặt với quái nhân kia.

Tại Trung ngẩn ra, nhìn người kia quay lại nhìn mình mỉm cười, mấy ngày không gặp, cho dù muốn giấu thế nào, thì đôi mắt Tại Trung cũng không thể che giấu được kinh ngạc và vui mừng. Y không hiểu tại sao Duẫn Hạo lại xuất hiện ở nơi chốn giang hồ này, y vốn dĩ đã muốn mượn cớ lần này sẵn tiện đi tới kinh thành, người cần gặp đã xuất hiện…

Từ ngày mưa hôm ấy, Duẫn Hạo cong khóe môi, âm thanh dịu dàng, lòng nhớ mãi không thôi.

Duẫn Hạo liếc nhìn y, sau đó quay mặt nhìn về phía quái nhân đang đứng

(more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 2

Chương 2

Triều đình hạ lệnh điều tra vụ án Chu gia, án diệt môn bi thảm, long nhan tức giận, hạ lệnh điều tra rõ việc này.

Trong ngự thư phòng, nhìn Duẫn Hạo đang quỳ một gối, Trịnh Duẫn Đạt đứng dậy, thở dài rồi vòng qua chiếc bàn gỗ đàn lớn, tự mình đến đỡ Duẫn Hạo.

“Hạo đệ sao vẫn còn tự trách mình như thế, dù sao cũng không phải do đệ thất trách, hôm nay trên triều trẫm nói những lời đó không phải nhằm vào đệ, đệ đừng tâm.”

Duẫn Hạo đứng lên, Trịnh Duẫn Đạt lại nói tiếp:

“Trẫm cũng biết Chu tặc tội ác chồng chất, nếu không phải đang đúng dịp trẫm đại xá thiên hạ, hẳn là cả nhà hắn sẽ bị khép tội chết, tịch thu toàn bộ gia sản, nhưng quy tắc vẫn là quy tắc, trẫm hạ lệnh điều tra rõ ràng âu cũng là nguyên tắc thôi.”

Duẫn Hạo ngẩng đầu nhìn y, hỏi:

“Hoàng huynh cho rằng Chu phủ bị diệt môn là do thần đệ cho người hành sự?”

(more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 1

 Nhan Đ: Gc Mc Hương Xưa [Phá Chp H Lit B 4]

Tác Gi: Trùng Cnh Ch Hy

Th Loi: Cổ trang, cường cường, trung đoản thiên

Editor: Milkchan/ Beta: Hye

Chương 1

Trịnh quốc năm thứ ba mươi mốt, Trịnh vương tuổi về già, có hai người con. Người con cả là Quan Vương do Liên phi hạ sinh, tên Duẫn Đạc, văn thao võ lược, giỏi giang hơn người. Con trai thứ là Du Vương, con của hoàng hậu, tên là Duẫn Hạo, thiên tài quân sự tư chất trời phú.

Qua năm sau, Trịnh vương băng hà, người con cả là Quan Vương lên ngôi, cũng năm đó, triều đình một phen đổi mới, tân hoàng đế thẳng tay cách chức mười chín viên quan bên họ ngoại, xử phạt hai mươi bảy tham quan, giảm miễn thuế khóa trong hai năm liền, đại xá toàn thiên hạ. (more…)