Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Posts tagged “Phá Chấp Hệ Liệt

Trên Đời Không Còn Có Người Như Thế – Chương 5 [END]

Chương 5

Kim Jae Joong lòng như lửa đốt ngồi ở trong khách sạn suốt một đêm, cậu không biết Yun Ho có còn quỳ gối trước cửa nhà hay không, cậu không biết liệu mẹ Jung có mang quần áo sạch đến cho anh thay và nấu nước gừng cho anh uống hay không…

Cậu ngồi ở đây suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều. Nghĩ về ngày mình còn bé đã từng khóc đến khàn giọng, dùng hết mọi sức lực nhưng vẫn là vô ích, nhớ mùa hè năm ấy quen biết Jung Yun Ho, nhớ những lúc cùng Jung Yun Ho bước qua mùa tuyết rơi, đi qua mùa mưa bão và giông gió. Từng chút từng chút nhớ về khoảnh khắc của tám năm qua, là gương mặt của Jung Yun Ho, là bàn tay ấm áp ấy.

(more…)


Trên Đời Không Còn Có Người Như Thế – Chương 4

Chương 4

Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày… Kim Jae Joong như một con thoi đưa qua đưa lại giữa nhà trọ và công ty. Yun Ho vừa về tới nhà cũng đã gọi điện thoại báo tin. Cậu lúc nào cũng suy nghĩ đến Yun Ho hiện tại đang làm cái gì, lại vừa nghĩ đến khung cảnh gia đình hạnh phúc bên ngọn đèn ấm áp.

Một tuần sau, cậu nhận được điện thoại của Yun Ho. Thế nhưng lúc bắt máy, rất lâu vẫn không có âm thanh. Cho đến lúc giọng nói lo lắng của Jae Joong truyền qua đầu dây bên kia mang lại cho Yun Ho chút sức sống để đáp lại

“Jae Joong, cậu đến Gwang Ju một chuyến có được không?”

Sau một đêm ngồi tàu mệt mỏi, hẹn gặp nhau trước cửa khách sạn, sốt ruột chờ Jung Yun Ho đến. Trong hơi lạnh của bình minh, Yun Ho cúi thấp đầu, vẻ mặt ủ rũ đi tới bên cạnh Jae Joong, không nói gì, chỉ hung hăng ôm chặt lấy cậu. Ở trong phòng khách sạn, cởi áo khoác ra mới thấy rõ trên mặt Yun Ho lún phún râu, gương mặt lẽ ra nên rất vui vẻ lại không hề có chút tươi tắn, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng như thế. (more…)


Trên Đời Không Còn Có Người Như Thế – Chương 3

Chương 3

Có những cuối tuần, hai người toàn thân màu vẽ lấm lem vẽ tranh quảng cáo trên tường cho những cửa hàng. Rót nước nóng vào bát mì, đem chiếc xúc xích duy nhất bỏ vào bát của Yun Ho, JaeJoong than phiền thuyết giáo

 

“Xúc xích cho cậu hết, cho nên khi về nhà cậu nhớ giặt quần áo.”

 

Đem xúc xích trong bát chia làm hai rồi đưa lại cho Jae Joong phân nửa, qua làn hơi nước, Yun Ho cười đến mức có chút ngốc ghếch

 

“Mỗi lần tớ tắm xong cậu đều bắt tớ phải tắm lại lần nữa, đây không phải lần đầu tiên cậu mắng tớ nhếch nhác.”

 

Trợn mắt liếc Yun Ho một cái, ngồi xổm bên đường, tay cầm bát mì há to miệng ăn, trước mặt người cứ qua qua lại lại, không ai chú ý tới hai thanh niên khắp người màu vẽ nhem nhuốc này, không ai nhận ra rằng trong đôi mắt của họ đều tràn ngập niềm vui, không ai biết rằng cho dù họ đang ăn hai ly mì ăn liền rẻ tiền nhưng ánh mắt vẫn rất thỏa mãn.

(more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 10 [END]

Chương 10 

Động phòng hoa chúc từ trước đến nay là chuyện tốt đẹp nhất đời người, tân nương cười e thẹn bên dưới khăn đỏ ngồi ở mép giường, chờ tân lang đến vén khăn trùm đầu. Tân lang vận hỉ phục đỏ thẫm, tươi cười chậm rãi đến gần tân nương, khăn chỉ vừa giở lên được phân nửa thì nghe một tiếng vang thật lớn, cửa tân phòng bị người từ bên ngoài chém xuống, Kim Tại Trung giận dữ mang toàn thân sát khí xông vào.

Mặt đối mặt với tân lang, hai người đều giật mình hết hồn.

Tại Trung trừng mắt hỏi

“Chết tiệt, tại sao lại là ngươi?”

Phúc Trung hoảng sợ chạy đến ôm chặt tân nương tử của mình vào lòng, cũng thập phần kinh hồn sợ hãi

“Công, công tử, Phúc Trung hôm nay đón dâu, ngài vì sao… Vì sao lại ngăn cản? !”

Có kẻ không nhịn được phì cười, tiếng cười lập tức lọt đến tai Tại Trung, nhìn thoáng qua hành lang bên ngoài thấy Thẩm Xương Mân đang cười đến cong lưng, Kim Tại Trung nén giận nhìn Phúc Trung nói

“Lễ vật ta mừng đám cưới hai người là một vạn lượng vàng, xin thứ lỗi vì đã quấy rầy.” (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 9

Chương 9

Nhưng Duẫn Hạo lại không thể ngờ được rằng, trời vừa sập tối đã thấy Tại Trung mình đầy thương tích ngã xuống trước cửa phủ.

.

Vai phải bị hung khí đâm trúng, sâu tới tận xương, Duẫn Hạo nhìn kỹ vết thương, xác nhận là không có độc tố, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, đại phu tốt nhất kinh thành đều bị triệu đến, giải thích vết thương này không phải do hung khí bình thường đả thương mà là binh khí của hoàng gia – kim ty.

Trong lòng Duẫn Hạo chấn động, trong thiên hạ, có thể sử dụng được kim ty, ngoài nhóm ám vệ của hắn thì chỉ còn ám vệ của hoàng thượng.

Duẫn Hạo biết, nhóm ám vệ này trước giờ hành sự rất kín kẽ, chỉ tuân theo chỉ thị của hoàng thượng, như vậy vết thương trên người Tại Trung, nhất định là do những ám vệ này gây nên. Xem ra, hoàng thượng không vì hoảng sợ mà buông tha không truy cứu chuyện này, người đã cho điều tra ra thân phận của Tại Trung, sau đó ra lệnh cho đám ám vệ này tới lấy mạng y. (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 8

Chương 8

Đại quân của Trịnh quốc đại thắng, khải hoàn hồi kinh.

Đoàn quân về tới trước cổng thành, trời đã chuyển lạnh nên tuyết bắt đầu rơi. Đội quân của Duẫn Hạo đứng chờ bên ngoài của hoàng thành nhưng cửa thành lại không mở. Thẩm Xương Mân ở trên ngựa nhìn cửa thành vẫn đóng chặt, mày nhíu lại. Cao giọng hô gọi lính canh mở cửa.

“Bình chiến vương thắng lợi trở về, còn không mau mở cửa thành nghênh tiếp? !”

Duẫn Hạo bởi vì thương tích nên ở trong xe ngựa, nhưng cũng nghe được câu trả lời của lính canh rất rõ ràng, lẩn khuất chút chần chừ

“Hoàng, hoàng thượng có chỉ, Bình chiến vương mặc dù chiến thắng trở về, nhưng mắc tội kháng chỉ bất tuân, vì thế… vì thế phạt tất cả bỏ lại vũ khí bộ hành vào thành.

Đại quân bắt đầu có tiếng kháng nghị, binh tướng chiến thắng trở về nhưng lại nhận được đối đãi như thế, chưa kể Du vương lại mang thương tích trên người, trời lạnh như vậy lại còn đang mưa, làm sao có thể đi bộ một quãng đường xa như vậy đến điện để phục lệnh. (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 7

Chương 7

Bình Chiến Vương dẫn đầu sáu vạn đại quân Trịnh quốc tiến thẳng sát đến biên giới Tân Cương, đóng quân xây dựng cơ sở tạm thời tại đó. Duẫn Hạo cũng không tùy tiện khai chiến, đã kinh qua bao nhiêu trận, hắn biết lúc nào là thời cơ để xuất binh, cần thiên thời địa lợi. Muốn đột ngột khai chiến, số lượng nhiều dĩ nhiên chiếm ưu thế, nếu tìm đúng thời cơ, một trận đánh bại quân địch không phải điều quá khó.

Còn với các tướng sĩ của Duẫn Hạo, cũng không vội vàng vì bọn họ biết, biết Du vương vốn rất thiện chiến nên mọi sự đều tuân theo, chỉ có duy nhất một người, đối với Duẫn Hạo thập phần chống đối, hơn nữa luôn luôn trong lúc nghị sự, đối với Duẫn Hạo chứa nhiều bất mãn.

Dựa vào việc bản thân là hoàng huynh của Thục phi, đương triều quốc cữu Mộc Thanh luôn muốn nắm quyền hành quân, rất nhiều tướng sĩ đều cực kỳ bất mãn, nhưng vì thân thế của y cho nên không dám công khai phản đối. Trái lại Duẫn Hạo luôn cư xử với y rất lãnh đạm, vì trong lòng Duẫn Hạo đã cân nhắc  sự ảnh hưởng của y đối với thiên triều là không lớn, chưa đến mức phải loại bỏ. Mà Xương Mân đối với y lại còn lạnh nhạt hơn, bởi vì Xương Mân biết, nếu y dám cuồng vọng tự đại để ảnh hưởng đến chiến lược toàn quân, hoặc chỉ cần tìm cách ám hại Duẫn Hạo, Mộc Thanh y nhất định phải chết. (more…)


Gốc Mộc Hương Xưa – Chương 6

Chương 6

Thẩm Xương Mân biết rõ người này là ai, anh trai của người mà hoàng thượng đang sủng ái nhất – Thục phi, đương triều quốc cữu, Mộc Thanh. Lần này xuất chinh, vốn dĩ hoàng thượng muốn phong cho Mộc Thanh làm đại tướng quân, nhưng vì Duẫn Hạo xin ra trận, hắn chỉ còn là phó tướng, không cam lòng cũng là lẽ thường, huống hồ trong tình huống này… Trong mắt người ngoài, hắn đối với Duẫn Hạo vẫn rất kiêng dè, vì ở trong mắt bọn họ, Duẫn Hạo luôn luôn là mối uy hiếp lớn nhất đối với hoàng thượng.

Những gì Thẩm Xương Mân nghĩ đến, lại hoàn toàn không hề sai, nhìn sang Duẫn Hạo, sắc mặt lẫn ánh mắt đều rất bình tĩnh, phân phó cho thị vệ dọn dẹp sạch sẽ khu phố, mang theo Tại Trung rời đi.

Không lẽ một chút y cũng không hề lo lắng sao, sự việc này nếu là được hoàng thượng ngấm ngầm chấp thuận, đó mới chính là mối nguy hiểm thật sự.

Đi theo Tại Trung đến Cổ Mộc Hiên dùng bữa, sau đó ngồi trong sân đánh cờ. Trải qua mấy ván, Tại Trung đều đại bại dưới tay Duẫn Hạo, dần dần mất kiên nhẫn. Thuận tay thả quân cờ trắng rơi xuống, quân cờ bằng mã não chạm vào bàn cờ phát ra tiếng vang trong trẻo, Duẫn Hạo ngẩng đầu nhìn thấy bộ dáng có chút ấm ức của người kia, nhịn không được bật cười. (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 11

Chương 11

Sắc trời vẫn chưa tối hẳn, Duẫn Hạo cùng Tại Trung ở trong rừng chậm rãi đi bộ, hướng về phía Hạt Sơn. Lúc này, Tại Trung đối với việc Duẫn Hạo cùng một sư môn với y vẫn có chút kinh ngạc, nhưng tâm cũng dần dần trầm tĩnh lại, y vẫn luôn cảm thấy mình và Duẫn Hạo giống như đã từng quen biết. Hiện tại xem ra, cùng một sư phụ nên cũng gần gũi hơn rất nhiều. Đáng giận là Trịnh Duẫn Hạo không nên đợi đến thời khắc nguy cấp mới tiết lộ chứ. Cho tới giờ, việc bản thân ngã ngựa khi săn bắn, biểu hiện mệt mỏi bởi một đường hành quân gấp gáp, trong mắt Duẫn Hạo cũng không khác gì trò cười, cứ nghĩ như vậy, trong lòng Tại Trung lại càng xấu hổ, không tự giác bước nhanh hơn. Duẫn Hạo thấy y như vậy, vươn người nắm tay y, nói:

“Ngươi và ta thân phận bất đồng, ta tất nhiên biết ngươi vì sao phải giả vờ không biết võ công. Đường đi ta cũng đã tận tâm phối hợp, ngươi còn tức giận cái gì?”

Chính bởi như vậy mới mất mặt, còn có chút uất ức, Tại Trung liếc hắn một cái, nghĩ nghĩ lại hỏi:

“Lão nhân… Có khỏe không?”

“Ngươi đã bao lâu rồi không gặp người?” (more…)


Vì Ai Lưu Giữ Cảnh Xuân – Chương 10

Chương 10

Đi ra khỏi thành, Tại Trung ngồi trên ngựa vươn vai, duỗi duỗi cánh tay, có chút mệt. Duẫn Hạo nhìn người trong lòng thật lâu mới nói:

“Hồ đồ.”

Một tiếng trách cứ, sau đó cũng không nói thêm lời nào, Tại Trung quay đầu nhìn hắn, hơi thở của Duẫn Hạo phả vào đôi mắt, làm Tại Trung cảm thấy ấm áp.

“Ngươi nói ai hồ đồ?”

“Ngươi từ lúc vào Tương thành liền hận không thể lớn tiếng kêu mình chính là cửu điện hạ đương triều để dụ tặc phỉ Hạt Sơn tới giết ngươi, còn không phải là hồ đồ? Mua điểm tâm thì dùng kim đậu tử, uống trà thì muốn trà tiêm đun bằng sương sớm, ngay cả đũa cũng muốn đũa bằng hiên trúc, lại chọn vị trí ngồi ngay cạnh cửa sổ, tranh cãi ầm ĩ gây chuyện ở Túy Tiên lâu, không phải là muốn cho người khác biết ngươi thân phận tôn quý, để tặc phỉ tới giết ngươi hay sao?”

Tại Trung xoa xoa mũi, có chút vô tội:

“Chuyện này thật quá oan uổng, làm gì có ai đi mong người khác tới giết mình chứ…”

“Ngươi.” (more…)