Đừng lo lắng, chúng em vẫn ở đây.

Võ Lâm Minh Chủ

Võ Lâm Minh Chủ – Chương 30: Hoạn Nạn Chân Tình (3)

Chương 30

Nhìn một loạt người quỳ xuống trước mặt mình, trong đầu Tại Trung nổi lên ý định tập đếm số. Người quỳ xuống thì lại có chút thấp thỏm lo lắng.

Một năm trước, minh chủ thất tung tại võ lâm đại hội, giang hồ đồn rằng minh chủ cùng ngũ đại cao thủ so chiêu, vô ý rơi xuống vực bỏ mình. Thế nhưng ngược dòng về tìm không thấy kỳ thi thể, nhất thời giang hồ rắn mất đầu, các đại môn phái nhân cơ hội làm loạn, nhưng ngại tín vật của minh chủ cũng biến mất nên vô phương chọn ra một mình chủ mới.

Rất nhiều đệ tử trong môn đều đã đầu quân sang môn phái khác, còn lại đều là những tử trung chí sĩ, theo Kim Tại Trung đã lâu, biết rõ tính nết minh chủ mình. Chỉ là minh chủ xưa nay xử sự quả quyết, tình huống hiện tại thật khiến họ không khỏi bất an.

“Hai mươi lăm, Duẫn Hạo, ta đếm đúng không?” (more…)


Võ Lâm Minh Chủ – Chương 29: Hoạn Nạn Chân Tình (2)

Chương 29

“A ô ~~” Kim Tại Trung nhất thời lăn lông lốc từ trên giường tới bên cửa sổ, vặn vẹo thắt lưng, thấy Duẫn Hạo tươi cười nhìn mình, y chỉ vào bầu trời khoái hoạt nói, “Duẫn Hạo, ngươi xem, ngày hôm nay trời trong khí sảng, thời tiết tốt, quả là ngày lành để du ngoạn nha.”

Trong lòng Duẫn Hạo có chút nhói lên, đưa tay ôm trọn lấy Kim Tại Trung, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ chờ mong nhìn hắn.

“Ta sẽ cùng ngươi hạ sơn.”

“Thật sao?”

“Thật.”

“Duẫn Hạo không có gạt ta?”

“Ta từng gạt ngươi sao?”

(more…)


Võ Lâm Minh Chủ – Chương 28: Hoạn Nạn Chân Tình (1)

Chương 28

“Duẫn Hạo, Duẫn Hạo!” Kim Tại Trung từ trên lưng Tiểu Bạch nhảy xuống, ồn ào chạy vào buồng trong, Trịnh Duẫn Hạo nghe tiếng đi ra còn chưa vững bước y đã sà vào lòng. Chiều cao hai ngươi thực ra không hơn nhau là mấy, Tại Trung theo thói quen cọ cọ cái đầu tròn tròn vào bờ ngực kia, lùi bước vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn, tư thế thoạt nhìn thập phần không được tự nhiên.

Trầm Xương Mân trực tiếp rẽ hướng sương phòng, Tôm hùm biết vậy cũng yên lặng đi ra hậu viện.

Duẫn Hạo xoa xoa đầu y, Tại Trung lúc này mới thẳng đứng dậy, rút lông vũ bạch sắc bên đầu xuống đưa cho hắn  “Duẫn Hạo, giúp ta cài.”

Duẫn Hạo một bên giúp y chỉnh lại, một bên hỏi “Hôm nay có chuyện gì vui không?”

Chờ cài lại lông vũ, Tại Trung mới qua tự châm một chén trà, “Bọn họ cho ta thật nhiều hoa cúc đồng, còn đồng ý mỗi ngày cho đem lên núi cho ta nữa.”

(more…)


Võ Lâm Minh Chủ – Chương 27: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân

Chương 27

 

Giáp: lần này chúng ta cuỗm nhầm người, ngươi nghĩ lão đại có mần chúng ta không a?

 

Ất: chắc không đâu.

 

Giáp: có thật không?

 

Ất: chúng ta không phải gia súc, có làm thịt cũng chẳng ăn nổi đâu…

 

Giáp: …

 

Hai người liếc nhau, nhận mệnh chung tay nhấc vật nặng kia lên, Giáp nói, “Đáng nhẽ chúng ta nên đuổi theo.”

 

Ất đột nhiên khoát tay đập cho gã một cái, “Tên ngốc, đó là Kim Tại Trung, là kẻ có khả năng truy tìm những sinh vật kì dị, ngươi không bị y đánh chết cũng bị đánh cho tàn phế, còn không bằng trở về bàn bạc với lão đại.”

  (more…)


Võ Lâm Minh Chủ – Chương 26: Đại Hiển Thần Uy

Chương 26

Đại tiên quán phù danh kỳ thực chỉ là một đại sảnh đường. Ngồi trong đại đường đơn sơ hư tịch này, phảng phất như thấy tượng các vị tông sư đang vuốt râu hài lòng mỉm cười nhìn xuống người dưới hạ đường.

Phác Hữu Thiên dời mắt khỏi mấy bức tượng, cả người nhịn không được nổi da gà. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Kim Tuấn Tú nhiệt tình như vậy, biểu cảm trên mặt rõ ràng là kìm nén không nổi, hai mắt sáng ngời, cái mồm nhỏ há hốc, cười ngoác tới tận mang tai, nếu lúc này còn thêm cái đuôi phía sau, chắc sẽ quẫy quẫy liên tục cho mà xem.

Đây đích thị là biểu cảm của Kim Tại Trung.

Kim Tại Trung lúc nào cũng thừa sức phá hoại, đầu tiên là có thể khiến trạch nam ‘rắn thần” Duẫn Hạo rời khỏi khuê phòng. Tiếp đó đến kẻ dưới một người trên vạn nhân, Quy thừa tướng cũng phải cúi đầu cam chịu như nghé non. Hôm nay lại không phí chút sức thuần hóa được Kim Tuấn Tú chất phác ngoan cố. Người như vậy, nếu không trở thành bằng hữu của y, tưởng tượng xem khi là địch nhân sẽ nguy hiểm cỡ nào. Phác Hữu Thiên âm thầm suy tính.

(more…)


Võ Lâm Minh Chủ – Chương 25: Khách Quý Tới

Chương 25

Kim Tuấn Tú chỉ là một kẻ phàm trần, không có đạo hạnh gì, trên người miễn cưỡng chỉ có tiên khí mà mình truyền cho hắn, mà đến Lữ tổ trên đời, cũng vô pháp tự mình triệu hoán chân long, chứ nói chi Kim Tuấn Tú.

Thấy Phác Hữu Thiên hành động chậm chạp, Kim Tuấn Tú nóng ruột tự mình thu dọn rồi chuẩn bị hương nến.

“Tuấn Tú, làm thế rất nguy hiểm, chúng ta mau vào nhà thôi.” Từ phía xa xa, mây đen ùn ùn kéo tới, nhất định không lâu sau sẽ có mưa to.

>”Ta không sợ chết.” Kim Tuấn Tú kiên định nói, “Ta phải về nhà gặp phụ mẫu ta, nếu như triệu hoán không ra chân long, cả đời này ta cũng không thể cùng bọn họ gặp mặt.” (more…)


Võ Lâm Minh Chủ – Chương 24: Trời Mưa Hôm Đó Chưa Tạnh

 Chương 24

Khi Phác Hữu Thiên tỉnh lại, Kim Tại Trung đàng hí hửng lôi Trầm Xương Mân với Tôm hùm ra sau núi bày đặt pháo tín hiệu. Hắn dựa vào tường ngáp dài, liếc mắt nhìn Trịnh Duẫn Hạo đang đứng cách vài bước, nhàn nhạt mở miệng, “Ta nhớ Kim Tại Trung từng nói, y tới nơi này để điều tra thân thế của mình.”

Trịnh Duẫn Hạo coi như không nghe hắn nói gì, chuyên tâm nhìn bóng lưng người nọ đang vui vẻ không ngừng kia. Nghĩ đến chuyện hôm nay khóe môi Trịnh Duẫn Hạo nhịn không được hiện một mạt tiếu ý, vẻ mặt sủng nịch, da đầu Phác Hữu Thiên bỗng run lên.

“Những kẻ mới rồi rõ ràng có quen biết Kim Tại Trung, sao ngươi lại ngăn chúng lại ?”

(more…)


Võ Lâm Minh Chủ – Chương 23: Sát Thủ Trong Đêm

Chương 23

Đêm khuya thanh tĩnh.

Kim Tại Trung gối đầu trên tay Duẫn Hạo, cắn cắn đầu ngón tay, thỉnh thoảng thở mạnh một cái, rồi lại đá đông đá tây mấy cái, nhưng vẫn ngủ rất ngon.

Ở dưới chân núi lăn qua lăn lại  cả ngày, Kim Tại Trung rốt cuộc lặng im ngủ một giấc, mà Tôm hùm  giống Trầm Xương Mân mệt mỏi hết một ngày, đầu dính gối ngủ say như chết. Kim Tuấn Tú dạo qua quỷ môn quan một vòng bị kéo trở về vẫn còn trong tình trạng suy yếu, Phác Hữu Thiên tổn hao tiên khí vẫn còn đang tĩnh dưỡng. Toàn bộ đại tiên quan lâm vào trạng thái bình an vô thường.

“Ngươi khẳng định y tới đạo quán này ?” Một người nói. (more…)


Võ Lâm Minh Chủ – Chương 22: Minh Chủ Tân Sủng

Chương 22

Thiếu Kim Tại Trung, đại tiên quan rốt cục tận hưởng được một buổi sáng vô cùng an lành.

Phác Hữu Thiên đã nhiều lần nói nói để dụ Kim Tuấn Tú hạ sơn vui chơi mà không có kết quả, rốt cục  hai người Kim Tại Trung chuồn xuống núi chơi lúc hắn vẫn đang say ngủ. Lúc hắn tỉnh lại thì bầu trời trong cao, gió thu thổi mạnh, phỏng chừng sẽ có một trận dông tố không nhỏ, sắp mưa rồi. Vậy là khỏi cần để ý quét tước, hắn trở mình một cái, lại ngáy ngủ tiếp.

Tuy rằng thái tử đang ngủ, Tôm hùm cũng không dám lười biếng, mới sáng sớm đã đi chuẩn bị điểm tâm, sau lại miễn cưỡng sửa lại tiểu trù phòng cho tốt. Đột nhiên một sét kinh thiên động địa làm hắn giật mình, ngoài cửa sổ bay tới một trận mùi khét, Tôm hùm đi qua ló đầu ra cửa sổ nhìn, thì vội bật người ném quạt lá cá cọ trong tay chạy vội ra ngoài.

  (more…)


Võ Lâm Minh Chủ – Chương 21: Cao Thủ Võ Lâm (Phần 2)

Chương 21

Trận giương cung bạt kiếm nhờ có Kim Tại Trung đột nhiên mà hòa hoãn trở lại. Mọi người xung quanh chờ xem náo nhiệt có chút thất vọng quay đầu đi, việc ai nấy làm.

Kim Tại Trung chỉ dùng đầu ngón tay là có thể phá nát được một chân bàn rắn chắc tới vậy, xem ra y là một chân nhân giấu mình. Hai người lão giả liếc nhau, suy nghĩ đôi chút rồi cùng gật gật.

“Tiểu tử, ta xem ngươi cốt cách tinh kỳ, rất có khiếu luyện võ thật, đã từng bái sư môn phái nào chưa?” Bạch y lão giả nhìn Trầm Xương Mân nói.

“Ta…” Trầm Xương Mân định mở miệng chợt nghe lão giả nhíu mày nói, “Ta không hỏi ngươi.”

(more…)